Home | Forum | Calendar | Members | Register | Messages | Log in
Lời Chúa là chính Chúa.
Chúa Giêsu phán:"Ta là đường, là sự thật và là sự sống" (Jn 14:6); nên lời Ngài chính là đường dẫn ta về quê trời, là sự thật duy nhất giải thoát ta khỏi tội lỗi và sự chết, và là sự sống đem lại hạnh phúc thật hôm nay và mai sau. Suy Niệm Lời Chúa là tiếp xúc, là nghĩ, là sống và hành động theo lời Ngài; và qua đó sẽ cảm nghiệm Ngài thực là đường, là sự thật và là sự sống vĩnh cửu cho ta.

 Nội Dung 
  Suy Niệm
 Suy Niệm Chúa Nhật
 Nghe Phúc Âm
 Suy Niệm Hằng Ngày
  Phụng Vụ
 Phụng Vụ Cuối Tuần
  Lịch Sinh Hoạt
 1/2008 - 1/2010
  Sinh Hoạt
 Sinh Hoạt Đoàn Thể
  Liên Lạc
 Ban Thường Vụ
  Giáo Lý Trẻ Em
 Hướng Dẫn Căn Bản
  Thánh Ca Vào Đời
 Lm Xuân Nguyên
 Lm. Duy Thiên
 Lm. Thành Tâm
 Lm. Đình Phúc
 Lm Tiến Linh
 Các Tác Giả Khác
  Nhạc Và Radio
 Nhạc Không Lời
 VN Single Albums
 Son of the Moon
 Nhạc Radio
  Những Trang Web Hay
 Tòa Thánh Vatican Roma
 Tòa Giám Mục GP Orange
 VietCatholic Net
 Người Tín Hữu
 St. Bonaventure Church
 Chi Dòng Đồng Công
 Simon Hòa Đà Lạt
 The New American Bible
 Fekix Just S.J.
 Mạng Lưới Dũng Lạc
 Kinh Thánh Tiếng Việt
 Việt Nam Thánh Ca
 Nhật Báo Người Việt
 Sài Gòn Báo
 Việt Báo Online
 Ca Dao Tục Ngữ VN
 Bài Nhạc Thánh Ca
 CĐCGVN Orange CA
 Radio VNCR.com
 Thánh Lễ - Lm Ng Lợi
 DIỄN ĐÀN MẪU TÂM
 Hội Đồng GMVN
 Bài Đọc bằng tiếng Anh
 Suy Niệm bằng Tiếng Anh
 Truyền Hình Công Giáo
 Nhà Sách Sông Hương
  Administrators
 Webmail

 Tân Tòng & Thêm Sức 
- Chương Trình Tổng Quát

- Quyển I

- Quyển II

- Quyển III


23 tháng 11/2008: CHÚA NHẬT THỨ 34 TNA: LỄ CHÚA KITÔ VUA


BÀI ĐỌC I: Ed 34, 11-12. 15-17
"Phần các ngươi là những đoàn chiên của Ta, Ta xét xử giữa chiên với chiên".

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.
Đây Chúa là Thiên Chúa phán: "Này chính Ta săn sóc đoàn chiên của Ta và Ta sẽ kiểm soát chúng. Như một mục tử kiểm điểm đoàn chiên trong ngày chúng bị tản mát, thì Ta cũng kiểm điểm đoàn chiên Ta như vậy. Ta sẽ giải thoát chúng khỏi mọi nơi mà chúng đã bị phân tán, và trong ngày mây mù đen tối. "Chính Ta sẽ chăn dắt các chiên Ta, chính Ta sẽ cho chúng nằm nghỉ, Chúa là Thiên Chúa phán như thế. Ta sẽ tìm con chiên đã mất, sẽ đem con chiên lạc về, sẽ băng bó con chiên bị thương tích, sẽ lo chữa con chiên bị ốm đau, con nào mập béo, Ta sẽ chăm sóc, và sẽ chăn dắt nó trong sự công chính. "Còn các ngươi, hỡi chiên của Ta, Chúa là Thiên Chúa phán thế này: Này Ta sẽ phân xử giữa con này với con khác, giữa cừu đực với dê đực". Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 22, 1-2a. 2b-3. 5. 6
Đáp: Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi (c. 1).

Xướng: 1) Chúa chăn nuôi tôi, tôi chẳng thiếu thốn chi. Trên đồng cỏ xanh rì Người thả tôi nằm nghỉ. - Đáp.
2) Tới nguồn nước, chỗ nghỉ ngơi, Người hướng dẫn tôi, tâm hồn tôi, Người lo bồi dưỡng. Người dẫn tôi qua những con đường đoan chính, sở dĩ vì uy danh Người. - Đáp.
3) Chúa dọn ra cho tôi mâm cỗ, ngay trước mặt những kẻ đối phương: đầu tôi thì Chúa xức dầu thơm, chén rượu tôi đầy tràn chan chứa. - Đáp.
4) Lòng nhân từ và ân sủng Chúa theo tôi hết mọi ngày trong đời sống; và trong nhà Chúa, tôi sẽ định cư cho tới thời gian rất ư lâu dài. - Đáp.

BÀI ĐỌC II: 1 Cr 15, 20-26. 28
"Người đã trao vương quốc lại cho Thiên Chúa Cha, để Thiên Chúa nên mọi sự trong mọi sự".

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, Đức Kitô đã từ cõi chết sống lại, là hoa quả đầu mùa của những kẻ yên giấc. Vậy sự chết bởi một người, thì sự kẻ chết sống lại cũng bởi một người. Cũng như mọi người đều phải chết nơi Ađam thế nào, thì mọi người cũng sẽ được tác sinh trong Đức Kitô như vậy. Nhưng ai nấy đều theo thứ tự của mình, hoa quả đầu mùa là Đức Kitô, đoạn đến những kẻ thuộc về Đức Kitô, những kẻ đã tin Người xuống thế: rồi đến tận cùng khi Người đã trao vương quốc lại cho Thiên Chúa Cha, và đã tiêu diệt mọi đầu mục, quyền năng và thế lực. Nhưng Người còn phải cai trị cho đến khi Người đặt mọi quân thù dưới chân Người. Kẻ thù cuối cùng sẽ bị tiêu diệt là sự chết. Khi mọi sự đã suy phục Người, bấy giờ chính Con cũng sẽ suy phục Đấng đã bắt mọi sự suy phục mình, để Thiên Chúa nên mọi sự trong mọi sự. Đó là lời Chúa.

ALLELUIA: Mc 11, 10
Alleluia, alleluia! - Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà đến: chúc tụng nước Đavít tổ phụ chúng ta đã đến. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Mt 25, 31-46
"Người sẽ ngự trên ngai uy linh của Người, và sẽ phân chia họ ra".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: "Khi Con Người đến trong vinh quang, có hết thảy mọi thiên thần hầu cận, Người sẽ ngự trên ngai uy linh của Người. Muôn dân sẽ được tập họp lại trước mặt Người, và Người sẽ phân chia họ ra, như mục tử tách chiên ra khỏi dê. Chiên thì Người cho đứng bên phải, còn dê ở bên trái. "Bấy giờ Vua sẽ phán với những người bên hữu rằng: 'Hãy đến, hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy lãnh lấy phần gia nghiệp là Nước Trời đã chuẩn bị cho các ngươi từ khi tạo dựng vũ trụ. Vì xưa Ta đói, các ngươi cho ăn; Ta khát, các ngươi đã cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi đã cho mặc; Ta đau yếu các ngươi đã viếng thăm; Ta bị tù đày, các ngươi đã đến với Ta'. "Khi ấy người lành đáp lại rằng: 'Lạy Chúa, có bao giờ chúng con thấy Chúa đói mà cho ăn, khát mà cho uống; có bao giờ chúng con thấy Chúa là lữ khách mà tiếp rước, mình trần mà cho mặc; có khi nào chúng con thấy Chúa yếu đau hay bị tù đày mà chúng con đến viếng Chúa đâu?' Vua đáp lại: 'Quả thật, Ta bảo các ngươi: những gì các ngươi đã làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây là các ngươi đã làm cho chính Ta'. "Rồi Người cũng sẽ nói với những kẻ bên trái rằng: 'Hỡi phường bị chúc dữ, hãy lui khỏi mặt Ta mà vào lửa muôn đời đã đốt sẵn cho ma quỷ và kẻ theo chúng. Vì xưa Ta đói, các ngươi không cho ăn; Ta khát, các ngươi không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi chẳng tiếp rước; Ta mình trần, các ngươi không cho đồ mặc; Ta đau yếu và ở tù, các ngươi đâu có viếng thăm Ta!' "Bấy giờ họ cũng đáp lại rằng: 'Lạy Chúa có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói khát, khách lạ hay mình trần, yếu đau hay ở tù, mà chúng con chẳng giúp đỡ Chúa đâu?' Khi ấy Người đáp lại: "Ta bảo thật cho các ngươi biết: những gì các ngươi đã không làm cho một trong các anh em bé mọn nhất của Ta đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta'. Những kẻ ấy sẽ phải tống vào chốn cực hình muôn thuở, còn các người lành thì được vào cõi sống ngàn thu". Đó là lời Chúa.






SUY NIỆM TIN MỪNG
VUA GIÊSU KITÔ

Có những lý do rất tỏ tường ghi khắc trong Thánh Kinh để chúng ta vẫn mãi mãi tôn vinh Đức Kitô làm Vua mình, hôm nay và trên Nước hằng sống. Những lý do ấy xem ra hết sức tự nhiên trong trật tự gia đình nhân loại nói chúng, cũng như trong trật tự các triều vua chúa nói riêng. Trong gia đình, người đầu, tức đại diện cho gia đình, gia tộc, thường là người được sinh ra đầu, gọi là trưởng nam, trưởng gia tộc, trưởng tộc, vv... Trong triều vua chúa, người đầu làm vua kế nghiệp phải là thái tử thứ nhất, được vua cha cho nối ngôi. Đức Kitô Vua có cả hai yếu tố đó trong chức phẩm làm Vua của Ngài, cả trong bản tính Thiên Chúa lẫn bản tính nhân loại. Tuy nhiên, khác với các triều vua nhân loại qua mau, triều đại Vua của Ngài sẽ vĩnh viễn muôn đời, vì Ngài là vua duy nhất tự chết đi để cho con dân Ngài mọi đời và mọi thời được sống muôn đời. Ngài trở nên Vua tình yêu ngự trị trong mọi con tim nhân loại.

Phải, chính Đức Kitô đã được mạc khải là Ngôi Lời có từ trước muôn đời, và Ngôi Lời ấy là Con Thiên Chúa, và Ngôi Lời ấy cũng chính là Thiên Chúa. (Jn. 1:1-4) Hai lần chính Đức Kitô tỏ ra bản tính Thiên Chúa của Ngài: Các tông đồ Phêrô, Giacôbê, và Gioan được chứng kiến trên núi Taborê (Mt. 17:1-8 ) và lúc Gioan Tiền hô làm phép rửa cho Ngài trên giòng sông Giođan. (Mt 3:13-17) Cả hai lần Thiên Chúa Cha đều phán: Đây là Con Ta yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Đức Kitô là Con duy nhất yêu dấu của Thiên Chúa. Ngài là Đấng làm Vua trên các thần thánh thiên quốc. Thánh Phaolô gọi Ngài là trưởng tử các loài thọ sinh (Rm 8:30), được Thiên Chúa tôn vinh trên mọi danh hiệu (Pl 2:8-9). Ngài chính là vua của kẻ sống lẫn kẻ chết.

Riêng là Vua kẻ sống, Đức Kitô đã một lần sinh ra trên thế giới này trong bản tính nhân loại của Ngài. Tiên tri Isaia gọi Ngài là Vua thái bình. Các thiên thần ca hát Ngài là vua bình an cho nhân gian. Trong gia đình, Ngài là con một duy nhất nói lên địa vị trưởng tử các loài thọ sinh. Địa vị này được chính Ngài chứng minh bằng cuộc khổ nạn của mình: Khi nào Ta bị treo lên, Ta sẽ kéo mọi sự lên cùng Cha Ta. Vì người đương thời không hiểu được ý nghĩa Vua yêu thương qua công cuộc cứu rỗi này, nên Ngài đã từ chối địa vị Vua khi họ muốn tôn Ngài làm vua theo ý họ. Còn Pontius Pilate, kẻ kết án tử cho Ngài, lại khù khờ trước ý nghĩa Vua mà Ngài xác định. Và Đức Kitô đã tuyên bố: Phải, tôi là Vua, nhưng nước tôi không thuộc về thế gian này. Nước của Đức Kitô là Nước Trời, quyền cai trị của Ngài là tình yêu và công lý muôn đời, dân của Ngài là toàn thể nhân loại được cứu rỗi trong máu của Ngài. Ta hãy thờ lạy và vang lừng tung hô Vua tình yêu Giêsu Kitô của lòng mình, và hãy trung thành theo Ngài lên Nước hằng sống bằng con đường tình yêu trong cây thập giá đời mình.

Lm. Raphael Xuân Nguyên




  Nghe Giảng 


    
NĂM CHIẾC BÁNH VÀ HAI CON CÁ
ĐHY Nguyễn Văn Thuận


3. CHIẾC BÁNH THỨ BA: MỘT BÍ QUYẾT: CẦU NGUYỆN

Các bạn hãy biết lắng nghe, trong thinh lặng cầu nguyện, câu trả lời của Chúa Giêsu: “Hãy đến và sẽ thấy”.
(Gioan Phaolô II, Sứ điệp NQTGT XII, số 2)

Ở tù về, tôi được nhiều người chất vấn: “Cha sướng thật, trong tù cha đã có nhiều thời giờ để cầu nguyện!” Không phải đơn giản như các bạn nghĩ đâu! Chúa đã cho tôi có dịp hiểu rõ sự yếu đuối thể lý và tinh thần của tôi. Thời giờ trong tù trôi qua chậm rãi, đặc biệt trường hợp của những ai bị biệt giam. Bạn hãy tưởng tượng một tuần, một tháng, hai tháng thinh lặng ... thấy lâu dài cách kinh khủng. Khi thinh lặng ấy kéo dài từng năm, thì nó trở thành đời đời ... Ong bà ta thường bảo: “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại, nghĩa là, một ngày trong tù dài bằng ngàn thu tự do”.
Có những lúc quá đau, quá mệt không đọc được một kinh.
Tôi nhớ lại chuyện ông già Jim. Cứ mỗi ngày lúc 12 giờ trưa ông ta vào nhà thờ không quá hai phút. Ông từ (giữ nhà thờ) rất thắc mắc theo dõi, rồi một hôm chận ông Jim lại và hỏi:
- Tại sao bác vào đây mỗi ngày?
- Tôi đến cầu nguyện.
- Không thể được! Kinh gì trong hai phút?
- Tôi vừa già, vừa dốt, đọc kinh theo kiểu của tôi.
- Ong nói gì với Chúa?
- Tôi cầu nguyện: “Giêsu, có Jim đây!” rồi tôi về.
Thời gian trôi qua. Jim già yếu, bệnh tật, phải vào bệnh viện, nơi khu vực người già. Sau đó Jim yếu liệt, chuẩn bị đi xa ... Linh mục tuyên úy và nữ tu y tá đến bên giường Jim:
- Jim ơi, hãy nói cho chúng tôi biết, tại sao từ ngày ông vào khu vực này, có nhiều điều thay đổi, bệnh nhân vui vẻ hơn, chấp nhận thuốc thang, sống có tình nghĩa hơn?
- Chả biết!... Lúc còn sức tôi đi quanh thăm mọi người, chào hỏi, chuyện trò một chốc; lúc sau liệt giường tôi gọi tên họ, thăm hỏi, làm cho họ cười. Với Jim ai cũng vui.
- Thế tại sao Jim vui, Jim hạnh phúc?
- Khi nào cha và sơ được người ta đến thăm mỗi ngày có vui không?
- Vui chứ! Nhưng có thấy ai thăm Jim đâu?
- Lúc mới vào, tôi có xin hai chiếc ghế, một dành riêng cho cha và sơ, một cho khách quí của tôi, thấy không?
- Khách của ông là ai?
- Là Chúa Giêsu. Trước kia tôi đến thăm Ngài ban trưa, nay đi hết nổi, cứ 12 giờ trưa Ngài đến thăm tôi.
- Ngài nói gì với Jim?
- Ngài bảo: Jim, có Giêsu đây!...
Trước lúc Jim chết, người ta thấy Jim đưa tay chỉ chiếc ghế như thể muốn mời ai ngồi, Jim mỉm cười, nhắm mắt ra đi.
Những lúc tôi không còn sức để đọc nổi dù một kinh, tôi lặp đi lặp lại: “Giêsu, có con đây”, tôi cảm thấy như Chúa Giêsu trả lời: “Thuận ơi, có Giêsu đây!” Tôi vui vẻ và bình an.
Các bạn hỏi tôi: “Cha thích đọc kinh nào?” Dĩ nhiên là tôi thích những kinh của Chúa Giêsu dạy, của Hội thánh: kinh Lạy Cha, kinh Kính mừng, kinh Tin kính...
Thú thật, tôi thích những kinh vắn tắt đơn sơ trong Phúc âm:
“Con ơi, nhà này hết rượu!” (Ga 2, 3).
“Linh hồn tôi ngợi khen Chúa” (Lc 1, 46-55).
“Xin Chúa thương xót con vì con là kẻ có tội” (Lc 18, 13).
“Lạy Cha, nếu có thể được thì xin cho con khỏi uống chén đắng này” (Mt 26, 39).
“Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ lầm” (Lc 23, 34).
“Xin Cha cho chúng hiệp nhất nên một” (Ga 17, 21).
“Con phó linh hồn trong tay Cha” (Ga 23, 46).
Tôi thích dùng lời Thánh kinh, lời Chúa để cầu nguyện, khi đọc lên những Thánh vịnh, tôi sung sướng vì biết rằng đây là những kinh chính Chúa Giêsu và Mẹ Maria đã đọc. Mấy anh công an gác tôi làm đôi việc để “cải thiện” đời sống kinh tế, chẳng hạn họ cắt giấy rồi in tay ... bán cho các công sở. Loại giấy “đầu thừa, đuôi thẹo” thì quét lại cả đống làm “giấy vệ sinh”, tôi lượm giấy vệ sinh ấy, mượn kim chỉ, đóng thành sổ bỏ túi, hai cuốn sổ tôi rất quí, một gồm trên 300 câu Thánh kinh bằng tiếng Latinh để cầu nguyện và một gồm đầu đề của vài trăm bài hát cũng để cầu nguyện. Còn bao nhiêu “giấy vệ sinh” khác mỗi ngày thu lượm một ít để dành viết sách.
Tôi rất ghi ơn sự huấn luyện ở chủng viện, những bài thánh ca đã ghi sâu vào lòng tôi. Đặc biệt là tôi thuộc lòng hầu hết bài hát bình ca trong kinh phụng vụ, chưa bao giờ tôi cảm thấy ý nghĩa sâu xa và xúc động như vậy. Cũng không thể quên được những kinh Việt ngữ, tiếng mẹ đẻ của tôi, mà cả nhà cùng cầu nguyện mỗi tối trong nhà nguyện gia đình. Tôi hình dung được trước mắt Ong Bà, Ba Má và các em tôi, và nghe giọng mỗi người đang cầu nguyện. Nhất là ba kinh Kính mừng và kinh “Hãy nhớ” mà Mẹ tôi tập tôi đọc sớm tối từ lúc mới biết nói.
Như tôi đã nói, tôi ở tù biệt giam chín năm, chỉ có tôi và hai người gác. Để tránh cho khỏi thấp khớp và tê liệt, suốt ngày tôi không ngừng đi lại, xoa bóp, thể dục và hát để cầu nguyện: ca vịnh thống hối Miserere, kinh Tạ ơn Te Deum, kinh Chúa Thánh Thần Veni Creator, kinh các Thánh Tử đạo Sanctorum Meritis. Những bài hát của Hội thánh, được cảm hứng từ lời Chúa, như rót vào trong tôi lòng can đảm để theo Chúa Giêsu.
Cedantur gladiis, more bidentium,
Non murmur resonant, non querimonia,
Sed corde impavido, meus bene conscia,
Conservant, patientiam.

Muôn thử thách, vì Ngài đâu sá kể!
Không hé một lời oán trách thở than!
Chẳng xôn xao, lòng thơ thới yên hàn,
Trước sau vẫn hiền hòa, luôn kiên nhẫn.
* * *
Để đánh giá, để nếm được sự quí đẹp của những kinh ấy, cần phải có kinh nghiệm ngục tù tăm tối, cô đơn, và ý thức được sự hiện diện của Chúa. Ngài chấp nhận những đau khổ dâng lên Ngài vì muốn trung thành với Hội thánh. Tôi cảm nghiệm được sự hiệp thông với Chúa Giêsu, với Đức Thánh Cha, với toàn thể Hội thánh một cách tha thiết vững vàng mỗi khi tôi lặp lại suốt ngày.
Chính nhờ Đức Kitô, cùng với Đức Kitô và trong Đức Kitô,
Mà mọi chúc tụng và vinh quang đều qui về Chúa là Cha toàn năng
Cùng với Chúa Thánh Thần muôn đời.
Amen.
Có lúc Chúa dùng giáo dân để dạy tôi cầu nguyện. Thời gian bị quản thúc ở Giang xá, có ông lão nhà quê, tên là ông quản Kính, từ giáo xứ Đại Ơn lẻn vào thăm tôi. Tôi không bao giờ quên được lời ông khuyên tôi:
“Thưa cha, cha không hoạt động tông đồ được thì xin cha cầu nguyện cho Hội thánh; ở trong tù cha đọc một kinh hơn một nghìn kinh cha đọc lúc ở ngoài tự do!”
Đức Mẹ còn sử dụng cả người cộng sản để nhắc tôi cầu nguyện. Ong Hải đã từng ở tù, nằm cùng buồng với tôi để mật thám tôi, sau đã thành bạn của tôi. Trước ngày ông ta ra về, ông đã hứa với tôi:
Nhà tôi ở Long Hưng, chỉ cách La Vang 3 km, tôi sẽ đi La Vang cầu nguyện cho anh”.
Tôi tin lòng thành thật của anh bạn, nhưng tôi hoài nghi làm sao một người cộng sản mà đi cầu nguyện Đức Mẹ cho tôi! Sáu năm sau, đang lúc tôi ở biệt giam, tôi đã được một bức thư của ông Hải, lạ lùng thật! Lạ hơn nữa là lời lẽ của ông như sau:
“Anh Thuận thân mến, tôi đã hứa với anh, tôi sẽ đi cầu nguyện Đức Mẹ La Vang cho anh. Mỗi Chủ nhật, nếu trời không mưa, lúc nghe chuông La Vang, tôi lấy xe đạp vào trước đài Đức Mẹ, vì chiến tranh bom đạn đã đánh sập nhà thờ rồi. Tôi cầu nguyện thế này: Thưa Đức Mẹ, tôi không có đạo, tôi không thuộc kinh nào cả. Nhưng tôi đã hứa sẽ đi cầu nguyện Đức Mẹ cho anh Thuận, nên tôi đến đây. Xin Đức Mẹ biết anh Thuận cần gì thì cho anh ấy”.
Tôi hết sức cảm động. Tôi đọc đi đọc lại rồi đặt thư xuống nhắm mắt lại: “Lạy Mẹ, Mẹ đã dùng anh cộng sản này để dạy con cầu nguyện; chắc Mẹ đã nhậm lời anh ấy, con mới còn sống đây!”.
* * *
Trước khi làm bất cứ việc gì, dù là việc mục vụ, xã hội, bác ái, chúng ta phải cầu nguyện. Như Chúa Giêsu, trước khi làm phép lạ nuôi dân chúng, đã ngước mắt lên trời, cầu nguyện cùng Đức Chúa Cha. Ngài đã chọn Chúa trước rồi mới làm việc Chúa sau.
Các bạn thân mến,
Đức Thánh Cha nhắn nhủ các bạn:
“Hãy thưa chuyện với Chúa Giêsu lúc cầu nguyện, lúc nghe lời Chúa; hãy nếm thử niềm vui lúc được Bí tích Hòa giải; hãy đón nhận Mình Máu Thánh Chúa Giêsu trong phép Thánh Thể...; hãy khám phá sự thật về chính mình các bạn, khám phá ra sự hiệp nhất nội tâm và sẽ tìm thấy ‘người Bạn’ chữa các bạn khỏi những xao xuyến, những cơn ác mộng, khỏi óc chủ quan man rợ nó không để cho các bạn được bình an”.
(Gioan Phaolô II, Sứ điệp NQTGT XII, số 3)
Cầu Nguyện
Những kinh vắn tắt của tôi.
Con nghĩ rằng Chúa Giêsu đã cho con mẫu kinh nguyen.
Thực sự Ngài chỉ cho chúng con một kinh: “Kinh Lạy Cha”. Vắn tắt, cô động, đầy đủ.
Đời Chúa Giêsu là một lời kinh cầu nguyện. Là một câu chuyện chân tình đơn sơ của Chúa Giêsu với Chúa Cha.
Cũng có lần khá dài, không công thức như lời nguyện linh mục sau buổi tiệc ly: Tha thiết, tự đáy lòng.
Thường Chúa Giêsu, Đức Mẹ, các thánh Tông đồ, cầu nguyện với những lời kinh vắn tắt, nhưng rất hay, rất đẹp, gắn liền với cuộc sống hàng ngày.
Con yếu đuối, nguội lạnh, nên con thích mấy kinh vắn tắt này, trước nhà tạm Chúa, nơi bàn viết, lúc ở một mình, lúc đi giữa hè phố, đọc đi đọc lại nhiều lần, con thấy thật thấm thía.
Con đang ở bên Chúa.
“Lạy Cha, xin Cha tha cho chúng, vì chúng nhầm”...
“Xin Cha cho chúng con nên một”.
“Này con là tôi tá Đức Chúa Trời”...
“Con ơi, nhà này hết rượu”...

“Đây là con Mẹ, đây là Mẹ con”.
“Lạy Chúa, khi về nước thiên đàng, xin nhớ đến con cùng”.
“Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì”...
“Lạy Chúa, Chúa biết mọi sự, Chúa biết con mến Chúa”.
“Lạy Chúa, xin Chúa thương xót con vì con là kẻ có tội”.
... ... ...
Những kinh nho nhỏ kết thành một đời cầu nguyện. Cũng như những cử chỉ nhẹ nhàng, những cái nhìn, những lời nói thân mật, làm thành một đời yêu thương.
Những kinh nho nhỏ giữ ta luôn trong trạng thái cầu nguyện, không tách lìa ta khỏi công việc hiện tại, nhưng giúp ta thánh hóa mọi sự.

Biệt giam tại Hà Nội
25-3-1987
Lễ Thiên Thần truyền tin cho Đức Mẹ.
 









Page generated 38 queries - Generation time: 0.1999 seconds