
BÀI ĐỌC I: Cv 2, 1-11"
Các vị được tràn đầy Chúa Thánh Thần và bắt đầu lên tiếng nói".
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Khi đến ngày lễ Ngũ Tuần, tất cả các môn đệ đều tề tựu một nơi, bỗng từ trời phát ra tiếng động như tiếng gió mạnh thổi đến, lùa vào đầy nhà nơi họ đang sum họp. Lại có những lưỡi như thể bằng lửa xuất hiện và rải rác đậu trên từng người. Hết thảy mọi người đều được tràn đầy Chúa Thánh Thần, và bắt đầu nói tiếng khác nhau tuỳ theo Thánh Thần ban cho họ nói. Khi ấy, cư ngụ tại Giêrusalem, có những người Do-thái đạo đức từ khắp các nước dưới gầm trời tụ về. Nghe tiếng ấy phát ra thì đoàn lũ tuôn đến, tâm trí bỡ ngỡ, vì mỗi người đều nghe các môn đệ nói tiếng thổ âm của mình. Mọi người đều sửng sốt và bỡ ngỡ nói rằng: "Nào tất cả những người đang nói đây không phải là người Galilê ư? Nhưng tại sao mỗi người chúng tôi lại nghe họ nói tiếng bản xứ của chúng tôi: Chúng tôi là người Parthi, Mêđi, Êlam, Mêsopotamia, Giuđêa, Cappađôcia, Pôntô, Tiểu Á, Phrygia, Pamphylia, Ai-cập, Lybia, cận Cyrênê, và người Rôma cư ngụ ở đây, là Do-thái và tòng giáo, là người Crêta và Á-rập, chúng tôi đều nghe họ nói tiếng của chúng tôi mà ca tụng những kỳ công của Thiên Chúa!" [Mọi người đều sửng sốt bỡ ngỡ nói với nhau rằng: "Thế này nghĩa là gì?" Nhưng lại có người khác nhạo báng rằng: "Họ đầy rượu rồi".] Đó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 103, 1ab và 24ac. 29bc-30. 31 và 34
Đáp: Lạy Chúa, xin sai Thánh Thần Chúa đến, và xin canh tân bộ mặt trái đất.
Hoặc đọc: Alleluia.
Xướng: 1) Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa. Lạy Chúa là Thiên Chúa của con, Ngài quá ư vĩ đại! Lạy Chúa, thực nhiều thay công cuộc của Ngài! Địa cầu đầy dẫy loài thụ tạo của Ngài.
2) Ngài rút hơi thở chúng đi, chúng chết ngay và chúng trở về chỗ tro bụi của mình. Nếu Ngài gởi hơi thở tới, chúng được tạo thành, và Ngài canh tân bộ mặt trái đất.
3) Nguyện vinh quang Chúa còn tới muôn đời, nguyện cho Chúa hân hoan vì công cuộc của Chúa. Ước chi tiếng nói của con làm cho Chúa được vui; phần con, con sẽ hân hoan trong Chúa.
BÀI ĐỌC II: 1 Cr 12, 3b-7. 12-13
"Trong một Thánh Thần, tất cả chúng ta được thanh tẩy để làm nên một thân thể".
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Cô-rintô.
Anh em thân mến, không ai có thể nói "Đức Giêsu là Chúa" mà lại không do Thánh Thần. Vậy có nhiều thứ ân sủng, nhưng chỉ có một Thánh Thần. Có nhiều thứ chức vụ, nhưng chỉ có một Chúa. Có nhiều thứ công việc, nhưng chỉ có một Thiên Chúa, là Đấng làm mọi sự trong mọi người. Sự xuất hiện của Thánh Thần được ban cho từng người, tuỳ theo lợi ích. Cũng như chỉ có một thân thể nhưng có nhiều chi thể, mà các chi thể tuy nhiều nhưng chỉ là một thân thể, thì Chúa Kitô cũng vậy. Vì chưng trong một Thánh Thần, tất cả chúng ta được thanh tẩy để làm nên một thân thể, cho dù là Do-thái hay dân ngoại, nô lệ hay tự do: tất cả chúng ta đã uống trong một Thánh Thần. Đó là lời Chúa.
CA TIẾP LIÊN
Lạy Chúa Thánh Thần, xin Ngài ngự đến, và tự trời toả ánh quang minh của Ngài ra!
Lạy Cha kẻ cơ bần, xin Ngài ngự đến; Đấng ban ân huệ, Đấng soi sáng tâm hồn, xin ngự đến!
Lạy Đấng an ủi tuyệt vời, là khách trọ hiền lương của tâm hồn, là Đấng uỷ lạo dịu dàng.
Chúa là sự nghỉ ngơi trong cảnh lầm than, là niềm an ủi trong lúc lệ rơi.
Ôi sự sáng chứa chan hồng phúc, xin chiếu soi tràn ngập tâm hồn tín hữu của Ngài.
Nếu không có Chúa trợ phù, trong con người còn chi thanh khiết, không còn chi vô tội.
Xin Chúa rửa sạch điều nhơ bẩn, tưới gội chỗ khô khan, và chữa cho lành nơi thương tích.
Xin uốn nắn điều cứng cỏi, sưởi ấm chỗ lạnh lùng, chỉnh đốn lại chỗ trật đường.
Xin Chúa ban cho các tín hữu, là những người tin cậy Chúa, được ơn bảy nguồn.
Xin ban cho họ được huân nghiệp nhân đức, được hạnh phúc cứu độ và được hoan hỉ đời đời. (Amen. Alleluia.)
ALLELUIA:
Alleluia, alleluia! - Lạy Chúa Thánh Thần, xin xuống tràn ngập tâm hồn các tín hữu Chúa, và xin nhóm lửa tình yêu Chúa trong lòng họ. - Alleluia.
PHÚC ÂM: Ga 20, 19-23
"Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con: Các con hãy nhận lấy Thánh Thần".
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do-thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con!" Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con! Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại". Đó là lời Chúa.

HÌNH ẢNH THÁNH THẦN
Tôi muốn viết về bản tính Chúa Thánh Thần, nhưng tôi không viết được gì, vì tôi chẳng hiểu gì về Ngài. Tôi muốn viết về các hoạt động của Ngài trong tôi và Hội Thánh, nhưng tôi chịu thua, vì không hiểu cách thức Ngài sinh hoạt ra sao. Tôi muốn suy niệm về Ngài, nhưng như có một màn đen phủ kín khối óc non nớt của tôi, vì hình như Ngài quá trừu tượng. Người ta bảo tôi cứ gia nhập vào Phong Trào Thánh Linh, thì sẽ được Thánh Thần thổi ngã xuống ngay, nhưng khổ nỗi tôi lại không có đức tin đủ mạnh để tin và làm được điều đó; hơn nữa trong tôi như vẫn có gì nghi ngờ những cú té xuống của một số người trong Phong Trào Thánh Linh trên màn ảnh TV! Thế thì làm cách nào để hiểu được về Chúa Thánh Thần và các hoạt động thật của Ngài trong tôi và trong Hội Thánh Chúa Kitô?
Dù không hiểu hoặc không thấy được các bằng chứng qua con mắt xác thịt của mình, nhưng tôi vẫn tin vào Lời Chúa Kitô nói về Chúa Thánh Thần là có thực. Lời Chúa Kitô dạy các tông đồ trong Phúc âm hôm nay khi Ngài thổi hơi trên các ông: Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội cho ai, thì tội người ấy được tha; các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại. Trong hành động và lời của Chúa Kitô cho tôi hiểu được chút xíu về Chúa Thánh Thần: Ngài chính là Khí, là Hơi Thở của Thiên Chúa; dĩ nhiên trong một số đoạn khác của Thánh Kinh thì Ngài còn là Lửa trong hình Lưỡi Lửa, là Tình Yêu trong dây liên kết Cha và Con, là sức Thánh Hóa trong Nước của Bí Tích Rửa Tội, là Sự Đổi Mới trong việc canh tân Hội Thánh qua các hoạt động của các Tông Đồ và Giáo Hội qua mọi thời đại, vv...
Khi tin Lời Đức Kitô, tôi sẽ nhận thấy một điều rất đúng về Thánh Thần của Ngài: đó là sự đổi mới tâm hồn tôi do sức mạnh và sự nâng đỡ của Ngài mỗi khi tôi yếu đuối sa ngã cần đến Ngài. Trong các Phong Trào như Thánh Linh, Cursillo, vv..., người ta cảm nghiệm sự đổi mới các tâm hồn do sức mạnh của Chúa Thánh Thần rất rõ ràng khi họ tin tưởng phó thác hoàn toàn cho Ngài. Ngoài ra, Hội Thánh Chúa Kitô đã từng vượt qua muôn vàn khó khăn, kể cả những bão táp trước các cuộc bách hại và chia rẽ Giáo Hội trong hơn 20 thế kỷ qua, chắc chắn là nhờ vào sức hoạt động và đổi mới liên lỉ của Chúa Thánh Thần.
Vì Ngài hiện diện như Khí, gọi là Thần Khí, và như Lửa, dưới hình lưỡi lửa, nên biểu tượng tôi có thể hiểu được chính là sức mạnh Tình Yêu mà Ngài thể hiện trong các tâm hồn và trong Giáo Hội; và do đó qua đức tin tôi có thể cảm nhận được Ngài. Tình yêu giữa tôi và Ngài cũng cho tôi thấy lời tha tội trong Bí Tích Giải tội trở nên rất thực, vì chính lời ấy như lửa tình yêu đã giải thoát các tâm hồn khỏi tù ngục lo lắng, đau khổ và thất vọng. Hình ảnh Chúa Thánh Thần qủa thực rất rõ qua Lời Chúa Giêsu trong Phúc âm hôm nay.
Lm. Raphael Xuân Nguyên
ƯỚC MƠ TRƯỜNG SINH_Lễ Chúa Giêsu Lên Trời
Mỗi cáo phó về một người qua đi đều mở đầu bằng một tín hiệu của niềm tin sắt son : Linh hồn...đã được Chúa gọi về Trời hay Nhà Cha..., để bày tỏ giấc mơ và nỗi ước muốn thâm sâu được sống ở quê hương vĩnh cửu, và cũng xác định rằng sự sống trong con người là sự sống trường sinh, vì đã có mầm trong sự sống vĩnh cửu của Thiên Chúa, và được Đức Kitô phục sinh chứng minh trong thân phận nhân loại của Ngài.
Về phương diện nhân loại, đúng ra là sự sống sống động của mình, thì ngay từ thuở ban đầu của lịch sử loài người, người ta đã mơ và tin mình bất tử; chính vì thế, Cain và Abel con của tổ phụ nhân loại Adam và Eva đã ngày ngày dâng lên Chúa những lễ vật, vừa tỏ lòng biết ơn, vừa lập công cho đời sau của mình. Vì tội phản bội mà cuộc sống gian trần của họ lầm than ngắn ngủi, cho dù lúc đầu có dài hơn hôm nay, nhưng dài hay ngắn, người ta vẫn cố tìm hết cách kéo dài bằng đủ mọi thứ thực phẩm và những thuốc trường sinh do con người làm ra. Dĩ nhiên là muốn cho sự sống của mình không bao giờ được tận cùng. Đúng vậy, trong vô hình chung họ đã nói lên chân lý về mình được dựng nên giống hình ảnh của Chúa, có mầm sống vô biên của Người trong cuộc sống tạm dung, để sẽ trường sinh qua chiếc Cầu Tử tự nhiên như một giấc mơ Thiên Đàng mà Thiên Chúa đã ban ngay từ khi tạo dựng.
Ước mơ về trời của nhân loại thật chính đáng, vì đó cũng là ước mơ của Thiên Chúa nữa. Loài người rất có duyên vĩnh cửu với Chúa, nên khi vừa sa ngã, Ngài đã hứa ban cho thuốc ơn cứu độ, tức thuốc trường sinh, qua hình ảnh một trinh nữ sát phạt quỷ dữ; để từ đó, Đức Kitô Con Một Thiên Chúa sẽ được trinh nữ sinh ra đem lại ơn cứu độ trường sinh này. Chính Đức Kitô đã làm ước muốn của Thiên Chúa cho nhân loại sống trường sinh thành hiện thực qua cuộc thương khó, sự phục sinh và lên trời của Người. Điều mà con người được an ủi hơn trong đức tin về sự sống vĩnh cửu của mình, chẳng những nhờ vào công cuộc cứu chuộc của Chúa Giêsu, nhưng còn được cảm nghiệm thực sự hằng ngày trong việc kết hiệp với Ngài qua Bí Tích Thánh Thể.
Sống bên cạnh Chúa Giêsu khi còn ở dương thế, các tông đồ và môn đệ của Chúa thường nghe và thấy Người tâm sự trực tiếp với Chúa Cha rất thực như hai Ngôi Vị hiện diện trước mắt và không có khoảng cách. Điều cảm nghiệm của các tông đồ cũng là ân huệ Thiên Chúa ban cho nhân loại trong Đức Kitô hôm nay, khi biết tuân giữ Lời Chúa và kết hiệp với Người trong Bí Tích Thánh Thể, để ước mơ sống trường sinh của mình được thực hiện ngay trên cõi thế. Chúng ta hãy xác định cho mình qua lời Thánh Vịnh: Ai tin tưởng nơi Chúa sẽ không thất vọng; và nhất là hãy tin tưởng vào lời và sự phục sinh của Đức Kitô: Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin vào Ta sẽ sống muồn đời ...(Jn 11:25a,26)
Lm. Raphael Xuân Nguyên
LỜI VÀ TÌNH_cn6psc
Hằng ngày trong cuộc sống, có biết bao những lời yêu đương ngọt ngào thỏ thẻ bên tai những cặp tình nhân; nhưng cũng không thiếu những lời cay đắng than van và thất vọng vang lên từ những trái tim tan nát vì tình! Quả thực đời người trớ trêu và giới hạn! Tuy nhiên ai đã từng trải qua cuộc đời, cuối cùng rồi cũng sẽ thấy mọi sự là tương đối. Người ta chẳng thể đòi hỏi nhau tuyệt đối trong lãnh vực tình yêu, vì tình yêu không có công thức cố định, nhưng luân chuyển như giòng nước vô định, và hụt hững trống vắng như thủy triều lên xuống bất định. Có lẽ hiểu hơn ai hết, Đức Kitô đã dặn dò các môn đệ Ngài thật kỹ càng: "Ai yêu mến Thầy, sẽ giữ lời Thầy, và Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy. Kẻ không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy..." Theo Đức Kitô, thì tình yêu gắn liền với lời nói và được xác định bằng việc thực hành hay không.
Trong lãnh vực tâm linh, đôi khi những tình cảm sâu thẳm không mấy được diễn tả trên nét mặt và bằng lời. Ngược lại, trong lãnh vực tâm lý, người ta dùng lời nói để đo cõi lòng; và vì giới hạn của sự hiểu biết, nên không thể nhìn thấy cõi sâu thăm thẳm của lòng! Lời nói diễn tả tình yêu thường trở nên tương đối như giòng nước uống quanh, và đi vào dĩ vãng để lột xác trong những giòng sông mới. Lúc đó, những lời tình xưa biến thành lời cay đắng than van và thất vọng. Người ta không thể tách lời ra khỏi cuộc đời;và do đó, những lời lọc lừa được gán cho những trái tim phản bội. Đức Kitô hình như đã đi vào tình yêu trong lãnh vực tâm lý hơn là tâm linh, bởi tình yêu thuộc tâm lý, còn tâm linh là chỗ ở của linh hồn. Giữ lời Ngài sẽ là cách diễn tả tình yêu chân thật đối với Ngài. Nhưng giữ lời Ngài phải ở mức độ nào và kéo dài bao lâu mới gọi là chân thật trong lãnh vực tâm lý?
Người ta sẽ không thể tìm thấy câu trả lời bao lâu chưa biết yêu và yêu say đắm. Bởi khi đã yêu, chính Thiên Chúa từ trời cao cũng hạ thân mình thành phàm nhân và cư ngụ ở giữa họ: "Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy, và Chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy". Tình yêu Chúa chân thật sau cùng vẫn là sự kết hiệp vĩnh hằng không thể chia lìa. Lúc đó, lời nói và hành động chỉ là cách thức diễn tả tình yêu và chính cuộc đời. Đạt tới mức độ này, người ta tự động bước sang những cảm nghiệm tâm linh, để hiểu biết rõ ràng hơn tình yêu Thiên Chúa và thân phận con người được Chúa yêu thương. Họ không cần mặc cả, nhưng tự nhiên bị chinh phục trước khối tình bao la ngút ngàn của Thiên Chúa. Và sự tương đối sẽ biến nên tuyệt đối trong sự kết hiệp nhiệm mầu này.
Lm. Raphael Xuân Nguyên
BÀI TÌNH CA VÔ TẬN _ CN5PSC
Giới răn mới của Chúa Giêsu được ban ra trong một hoàn cảnh thật đặc biệt: Trong Bữa Tiệc Ly, sau khi Giuđa bước ra khỏi phòng đi làm công việc phản bội bán Thầy! Giới răn mới do đó có hai điểm rất quan trọng: Thứ nhất, theo lời Chúa Giêsu, thì đây là điều Chúa Cha chấp nhận: "Bây giờ Con Người được vinh hiển và Thiên Chúa được vinh hiển nới Người..."; tiếp đến giới răn mới là điều lặp lại mẫu tình yêu của Chúa Kitô: "Như Thầy yêu thương các con, các con cũng hãy yêu thương nhau..." Và đây cũng là dấu chỉ môn đệ của Chúa.
Quả thực, cả hai nét đặc biệt của Giới răn mới đều phát ra từ giòng suối tình: đó là tình Thiên Chúa dành cho nhân loại. Chúa Giêsu và Thiên Chúa được vinh danh vì tình. Giuđa giống như một cung đàn lỡ trong bản tình ca vô tận, nhưng cũng góp mặt cho giòng suối tình tuôn chảy nhịp nhàng. Anh như tượng trưng cho đối tượng nhân loại tội lỗi để đem vinh danh từ thập giá cho Chúa Kitô. Còn Chúa Kitô khi thực hiện ý muốn cứu chuộc của Thiên Chúa Cha, đang làm vinh danh Ngài trong mối tình như điên dại dành cho những tạo vật loài người giống hình ảnh mình đã lỡ sa ngã. Chính vì thế, những cung nhạc tình nối tiếp cần được loài người tấu lên để kết thúc trọn ý nghĩa vinh danh vì tình trong Bản Nhạc Giới Răn Mới: Hãy yêu như Thầy yêu các con.
Trong thực tế, các nốt nhạc tình yêu do con người tấu lên thường phảng phất những phút giây lầm lỡ, một hình thức phản bội nào đó mà Giuđa đã len lén vẽ ra; vì thế, giới răn yêu thương mới của Chúa Giêsu vẫn mãi là lời kêu gọi, đúng hơn là một lệnh truyền day dứt tâm tư và linh hồn nhân loại. Khi tạo nên những cung đàn lỡ, cũng là lúc tách ra khỏi bản nhạc vinh danh vì tình trong tương quan Chúa Cha - Chúa Con và nhân loại. Chúa Kitô vừa là nhạc trưởng, vừa là nhạc sĩ, sẽ mãi tiếp tục hiện diện để nhắc nhở con người đi vào cung đàn yêu thương trong những Bữa Tiệc Ly Thánh Thể đầy hoan lạc như vô tận.
Khi soi mình trong giòng suối tình của Chúa Kitô, nhân loại sẽ thấy các khuôn mặt anh em khác đồng dạng với chính mình, bởi dấu môn đệ Chúa là dấu yêu thương nhau. Do đó, mỗi hành động diễn tả tình yêu chân thật của Chúa Kitô, đều làm vinh danh Thiên Chúa, làm vinh danh Đức Kitô thập giá, và liên kết nhân loại trong mối tương quan tình yêu sâu thẳm và vĩnh hằng. Cái nét đẹp nhất nối dài bản tình ca Giới Răn Mới vẫn là sự liên kết tình yêu mà loài người cần phải thực hiện: Hãy yêu thương như Thầy đã yêu. Đức Kitô đang chờ đợi các tâm hồn yêu Ngài tấu hết bản nhạc Vinh danh vì tình mà Ngài đã khởi xướng.
Lm. Raphael Xuân Nguyên
Khi nói đến mục tử, người ta thường hiểu về các linh mục nói chung, và riêng dành cho các linh mục coi sóc các xứ đạo. Rất đúng, vì các ngài là những vị chuyên biệt về tâm linh và nghề nghiệp là chăm sóc các linh hồn. Nhưng nếu chỉ căn cứ trên ý nghĩa của danh từ mục tử này, thì trong thực tế, các mục tử, đặc biệt trong những hoàn cảnh buộc phải lo về vật chất tiền bạc để có thể làm cho giáo xứ tồn tại, đã làm mất đi tính cách chính yếu của vai trò mục tử mất rồi. Chính vì thế mà có nhiều linh mục từ chối chức Cha Xứ, mà chỉ thích làm cha phó suốt đời để tránh những phiền toái liên quan đến tài chánh.
Ở đây, chúng ta không tìm cái lý đúng hay sai trong ý nghĩa, nhưng nên chú trọng vào vai trò mục tử dựa trên lời Chúa Giêsu dạy trong Tin Mừng hôm nay.
Tin Mừng đưa ra những điểm chính cho một vị mục tử trong mẫu mực của Chúa Giêsu, vị mục tử nhân lành. Thứ nhất cần xác định mục từ và chiên không thể tách rời, vì công việc của mục từ là chăn chiên. Không có chiên thì mục tử không có việc làm. Do đó, điều kiện đầu tiên là chiên cần phải nghe được tiếng nói của mục tử và đi theo tiếng ấy. Nhưng để chiên nghe được tiếng mục tử, thì mục tử phải biết từng con chiên để chúng quen thân và tự nhiên nghe theo. Hai chữ quan trọng trong điều kiện của Chúa Giêsu, đó là nghe và biết. Chiên nghe mục tử và mục tử biết chiên. Hình ảnh những đoàn chiên ở Palestine thời Chúa Giêsu là hình ảnh rất quen thuộc làm nên ý nghĩa thân tình và sống động cho những đoàn chiên “người” rất dễ thương trong Giáo Hội của Chúa Giêsu, khi mà các vị mục tử biết từng con chiên, chăm sóc đời sống chiên trong những nhu cầu cần thiết cả thể xác lẫn tinh thần, và ngược lại, chiên vì thế luôn biết lắng nghe tiếng mời gọi và lệnh truyền của các mục tử. Từ đó, các mục tử đóng được đúng vai mục tử nhân lành của Chúa Giêsu đi tìm chiên về và làm thành những đàn chiên.
Thứ đến, vị mục tử nhân lành đích thực được Chúa Giêsu qủa quyết trong công tác chính yếu, đó là ban cho chiên sự sống đời đời, và không để bất cứ chiên nào hư đi hoặc bị cướp mất. Trong ý nghĩa này, thì các vị mục tử trần gian không thể làm được, vì họ không có sự sống đời đời để ban phát. Họ rất cần nhờ vào nguồn sống và quyền năng của Chúa Giêsu.
Khi sai các tông đồ đi rao giảng Tin Mừng, Chúa Giêsu ban cho họ quyền trên các tà thần và quyền chữa mọi bệnh tật, kèm theo quyền làm phép lạ. Bất cứ lúc nào họ nhân danh Chúa Giêsu, thì lập tức họ có thể thực hiện được các quyền ấy. Những mục tử trong Giáo Hội Chúa Giêsu cũng được vinh dự thi hành những quyền năng của Ngài qua các phương tiên nên thánh là các Bí Tích, nhất là Bí tich Thánh Thể. Đôi khi trong thực tế, cũng có rất nhiều vị mục tử được ơn chữa lành bệnh tật, trừ quỷ và làm nhiều phép lạ một cách hiển nhiên. Tuy nhiên ở đây, các mục tử sẽ luôn chú tâm vào các nhu cầu linh hồn của các con chiên. Khi tận tâm chăm sóc các nhu cầu ấy, chắc chắn Chúa sẽ đỡ nâng và ma quỷ không thể cướp đi đời sống đức tin hay luân lý, nói chung là đời sống đạo của các con chiên.
Nghĩ đến thực tế vai trò mục tử giữa các đoàn chiên, thì trong qúa khứ cũng như hiện tại, chúng ta phải day dứt nói lên cái thực tại đau buồn khi có rất nhiều mục tử đã làm gương xấu, sống bê tha, hay bất cần đến đời sống tâm linh của chiên mà mình có trách nhiệm; vì thế nhiều đoàn chiên đã đi sai hướng, đã tan nát, và sống trong nguy hiểm bị rình rập cướp bóc do nanh vuốt của lang sói là quỷ dữ. Chúng ta chỉ dành một vài phút nhìn vào thực tế Giáo Hội hiện nay ở những nước mà linh mục tu sỹ gây ra các gương xấu về lạm dụng quyền hành, tiền bạc, sắc dục hay lạm dụng tình dục trẻ em, sẽ không thể phủ nhận cái thực tế đau buồn là sự chia sẽ hay tan nát giữa các đoàn chiên!
Điều chúng ta tin tưởng là cho dù thực tế Giáo Hội có ra sao đi nữa, thì Giáo Hội ấy vẫn là Giáo Hội của Chúa Giêsu, vị Mục Tử nhân lành và duy nhất. Thánh Thần Chúa luôn làm việc trong các tâm hồn và trong Giáo Hội. Chúng ta cũng tin rằng ở mỗi thời đại, Chúa luôn gửi đến những vị mục tử gương mẫu và thánh thiện của Ngài, để sửa lại những sai lầm và chăn dắt đoàn chiên Giáo Hội trong những đồng cỏ xanh tươi ơn thánh.
Nhưng niềm tin ấy cần được chuyển thành hành động cho các mục từ dựa trên mẫu mực của Chúa Giêsu: đó là sống làm sao để trở nên mục tử nhân lành cho các chiên lắng nghe tiếng mình, đi theo tiếng mời gọi nên thánh trong đồng cỏ Nước Trời. Và Chúa Giêsu nhắc các mục tử nhiệm vụ chính: Cần phải biết chiên và không được để chúng hư đi hay bị cướp mất! Các mục tử luôn cần tin tưởng và phó thác cho Chúa, vì Ngài đã nói với các tông đồ: Không có Thầy, các con không thể làm gì được.
Lm. Raphael Xuân Nguyên
YÊU TỐ LÃNH ĐẠO GIÁO HỘI (CN 3 PSC)
Tin Mừng Gioan chương 21 mang tính hiện thực của Giáo Hội mà Chúa Kitô thành lập và trao cho người cầm đầu Giáo Hội là Phêrô và những vị kế vị ngài. Tính hiện thực ấy rất sống động trong sự yếu đuối của con người mà đại diện là thánh Phêrô, người thể hiện sự yếu đuối và lòng sám hối. Ngoài ra, cuộc hiện ra với các tông đồ cùng với phép lạ mẻ cá lớn trong Tin Mừng hôm nay còn là thực tế quyền năng của Chúa Kitô luôn tác động và đồng hành với Giáo Hội Người qua mọi thời đại.
Trước hết, người ta bắt gặp một Phêrô đang đổi mới, so với Phêrô trước cuộc khổ nạn của Chúa Kitô. Ba lần Chúa Kitô hỏi Phêrô có yêu mến Thầy không, không phải để trách mắng ông đã chối Ngài ba lần, nhưng Chúa cần nơi ông một tình yêu son sắt trung kiên, để có thể mang trách nhiệm rất nặng nề trong việc coi sóc Giáo hội của Chúa. Con người Phêrô có đặc tính lãnh đạo cương trực và khởi xướng, nên Chúa Kitô đã chọn ngài làm đầu Giáo Hội. Để xứng đáng lãnh đạo Giáo Hội, Phêrô rất cần khởi xướng trong hành động sám hối qua việc tuyên xưng yêu mến Chúa ba lần. Tình yêu của ông là điều kiện chính yếu giúp ông tin tưởng mãnh liệt vào sự tha thứ của Chúa, và nhất là vào quyền năng của Chúa giúp ông vượt qua mọi khó khăn.
Chúng ta thấy Phêrô tuy đã chứng minh sự khởi xướng lãnh đạo tông đồ đoàn qua việc dẫn đầu “đêm đi đánh cá”, cho dù không biết sẽ ra sao, nhưng ông còn phải chứng minh cho Thầy Giêsu biết khả năng ấy qua việc thả lưới bên phải thuyền, qua hành động nhảy xuống biển đến với Thầy, và nhất là hành động mang đến cho Thấy kết quả của mẻ cá lớn trong tấm lưới không bị rách. Đó chính là hình ảnh của “tấm lưới” Giáo Hội Chúa Kitô với sứ điệp truyền giáo trong biển “thế giới”. Do đó, Phêrô và tất cả những vị lãnh đạo Giáo Hội của Chúa luôn phải bảo vệ Giáo Hội trong sự hợp nhất, không bị phân chia hoặc bị rách nát! Và để xác định có thể đảm nhận trọng trách lãnh đạo Giáo Hội, Phêrô đã tuyên tín ba lần yêu mến Chúa. Tình yêu của ông sau khi sám hối phải là một tình yêu tuyệt đối trung thành.
Tuy nhiên trong thực tế cuộc đời, cho dù đã xác tín không bao giờ phải bội Chúa, con người vẫn có thể vì yếu đưối phạm vào tội phản bội. Một điều quan trọng khác chúng ta đọc được trong Tin mừng hôm nay: đó là lệnh truyền của Chúa Giêsu với Phêrô, “phần con, con hãy theo Thầy”. Phêrô đã từng theo Chúa và cảm nghiệm về sự yếu đuối của mình nhiều lần. Nhưng từ hôm nay, con hãy theo Thầy, nghĩa là con hãy để cho quyền năng của Thầy hướng dẫn và tác động trên đời con, đừng cậy vào sức riêng mình trong việc lãnh đạo Giáo Hội của Thầy. Phêrô vừa trải qua “một đêm tối” đánh cá mà không được gì, thì giờ đây hãy “vâng lời Thầy thả lưới bên phải” con thuyền Giáo Hội, tức đặt con thuyền này bên cạnh và trong quyền năng của Chúa Giêsu. Đây cũng là sự tế nhị của tình yêu.
Qủa thực, sự tinh tế trong tình yêu hết sức quan trọng để khám phá ra ý muốn của người mình yêu. Chính sự tinh tế này đã cho thánh Gioan khám phá ra Chúa Giêsu phục sinh, cũng soi sáng để ông giúp Phêrô nhận ra và tin tưởng vào sự phục sinh của Thầy mình; đồng thời giúp ông tường thuật về bức tranh Giáo Hội trong tương quan mục tử qua vai trò lãnh đạo Giáo Hội của Phêrô thật tuyệt vời. Việc lãnh đạo Giáo Hội từ đây trở thành sự phó thác của tình yêu vào quyền năng phục sinh của Chúa Kitô.
Nếu tấm lưới Giáo Hội qua mọi thời đại không còn nguyên vẹn, tức bị rách, bị phân tán và chia rẽ, là vì những người lãnh đạo Giáo Hội đã quên mất điều khỏi xướng quan trọng của Phêrô là tiên phong trong việc khiêm tốn sám hối, trong tình yêu và trong sự phó thác vào quyền năng Chúa. Mỗi khi cá nhân nào đó lầm tưởng những thành công trong việc điều hành Giáo Hội phổ quát hay địa phương là của riêng mình, thì Giáo Hội Chúa Kitô sẽ chuẩn bị mang trên mình thương tích của sự rách nát và chia rẽ.
Chúng ta sẽ còn phải đặt lại tình trạng hiệp nhất Giáo Hội Chúa Kitô rất nhiều lần, và cũng sẽ còn phải trả lời “yêu Chúa” rất nhiều lần trong đời Kitô hữu, nhất là trong vài trò lãnh đạo Giáo Hội của Người. Bạn và tôi, chúng ta có day dứt như Phêrô khi trả lời “yêu mến” với Chúa Giêsu không? Và chúng ta đang hành xử thế nào trong việc góp phần lãnh đạo để xây dựng sự hiệp nhất Giáo Hội Chúa Kitô trong gia đình, công đoàn, giáo xứ và giáo hội của mình?
Lm. Raphael Xuân Nguyên
Theo Giáo lý Công Giáo, đức tin là một món quà được Thiên Chúa ban tặng cho nhân loại để có thể tin và tìm về với Ngài. Trong cuộc sống thực tế, tiến trình nhận ra đức tin để có thể tin thật vào Thiên Chúa là một sự thử thách không ngừng. Nhạc sỹ Lm. Thành Tâm có lần đã diễn tả tiến trình ấy trong bài ca "Tin Hay Không Tin". Còn Thánh Tôma trong Phúc âm hôm nay lúc đầu khẳng định không tin vào Thầy mình đã phục sinh nếu không nhìn thấy tỏ tường; đến sau thì vội vã thờ lạy uy quyền toàn năng của Thiên Chúa nơi Thầy khi ông chính mắt nhìn thấy Thầy cùng với các vết thương. Tôma và các tông đồ may mắn được chiêm ngưỡng và sống với Chúa Giêsu phục sinh. Còn chúng ta thì được may mắn tin vào sự phục sinh của Ngài mà không được nhìn thấy. Nhưng điều này lại được Chúa Giêsu chúc phúc khi phán: "Phúc cho những ai đã không thấy mà tin." Để có được phúc lành của Chúa, những người tin phải qua một tiến trình thử thách đức tin không ngừng.
Ai đã được rửa tội, nghĩa là tạm gọi có đức tin vào Chúa, sẽ nhận ra cuộc sống tôn giáo của mình thăng trầm đến mức nào. Ở tuổi thơ đến vị thành niên, đức tin được trồng cấy và phát triển từ các nguồn nhận được. Từ vị thành niên đến trưởng thành, đức tin qua tiến trình chọn lựa và thử thách. Từ trưởng thành đến chấp nhận, đức tin biến đổi trong cái nhìn và sự sống siêu nhiên của Chúa Kitô phục sinh. Hai giai đoạn đầu của đức tin làm con người lao đao sóng gió. Dù sống trong các nghi lễ và thực hành của Đạo, nhưng cũng như Toma, cái thắc mắc tin hay không tin cứ giao động không ngừng trong tâm thức: "Nếu tôi không nhìn thấy... thì tôi không tin." Việc nhìn thấy nằm dưới nhiều khía cạnh cuộc đời: Nếu tôi không được khỏi bệnh, nếu tôi không thoát được sự nghèo khó, nếu tôi không giải quyết được khó nhăn này, nếu người tôi yêu cứ phản bội tôi, nếu... và nếu... Tất cả đều là thử thách của đức tin và có thể xác định tin hay không tin.
Nhưng một đức tin cần đến phép lạ hỗ trợ lại là dấu của một đức tin chưa trưởng thành và hoàn hảo. Thánh Phaolô khuyên rằng: khi còn bé thì nói như trẻ thơ..., nhưng khi đã lớn thì phải sống như người trưởng thành. (1 Cor 13: 11) Chúa Kitô đã sống và cư xử với các tông đồ ban đầu như cư xử với những trẻ thơ bằng những phép lạ nâng đỡ niềm tin. Đến giai đoạn sau cùng của đức tin là sự thử thách trải qua thập giá dành cho các ông đề chứng tỏ niềm tin hay không tin vào Ngài. Món quà đức tin do đó chỉ trọn vẹn khi chấp nhận cuộc sống mình hòa nhập trong cuộc sống của Chúa Kitô. Lúc đó niềm tin vào Ngài sẽ trở thành tình yêu viên mãn và vĩnh cửu.
Lm. Raphael Xuân Nguyên
VẾT THƯƠNG LÒNG
Người Việt Nam dùng cụm từ "vết thương lòng" để diễn tả sự đau thương trong tâm hồn do hậu qủa của những vất vả, những chịu đựng, những dằn vặt, những đau khổ cả thể xác lẫn tinh thần mà những người mình yêu thương, lo lắng chăm sóc đem đến. Nói cách khác, những vết thương lòng là kết qủa của một tình yêu quảng đại mà một người yêu dành cho một hay những người mình yêu thương.
Định nghĩa trên có vẻ mang tính chủ quan, nhưng trong thực tế lại rất đúng với các thực trạng của những vết thương lòng. Bởi vì nếu không là những vết thương lòng vì yêu, sẽ tự nhiên mang đến những thù hận và trả đũa của tình yêu! Suy nghĩ trên khơi cho chúng ta những người chịu đựng nhiều vết thương lòng có thể là những người chồng hay vợ, những bậc cha mẹ đối với con cái, những bậc giáo dục với hết tận tâm, những nhà truyền giáo bằng tình yêu tự hiến, vv.. . Họ là những người có tình yêu thực sự quảng đại và vô điều kiện, nhưng lại được đáp lại bằng những vô ơn, phản bội và lên án. . . Họ là những người thực sự mang những vết thương lòng vì yêu.
Chúa Nhật thứ hai phục sinh dành để kính Lòng Thương Xót Chúa Giêsu, Đấng mang vết thương lòng vì yêu cả nhân loại vô bờ bến. Các vết thương đó vẫn còn thể hiện bên ngoài trong những dấu đinh trên tay, chân và cạnh sườn Chúa, cho dù Người đã phục sinh. Chúa Giêsu vẫn giữ những dấu đinh ấy để nói cho nhân loại biết Người luôn yêu thương họ cho đến tận thế. Người vẫn còn mang những vết thương lòng do con cái loài người tạo ra vì tội lỗi, bao lâu Người vẫn giữ lời hứa hứa ở với họ mọi ngày cho đến tận thế.
Khi nghĩ đến những vết thương lòng của Chúa Giêsu, tôi hình dung Người vẫn còn đau thương trên thập giá và trên bàn thờ mỗi ngày vì yêu tôi và yêu nhân loại. Nhưng tôi cũng hình dung những vết thương ấy trong những anh chị em đau khổ của Người vì yêu tha nhân trên khắp thế giới, nhất là trong những môi trường bất hạnh, bị đàn áp và thiếu tự do. Qủa thực tình Chúa qúa bao la đối với nhân loại, nhưng không được đáp đền.
Tuy nhiên nét đẹp của những vết thương lòng Chúa đã, đang và sẽ chuyển thành Lòng Thuơng Xót của Người. Giáo hội dùng Chúa Nhật hôm nay để gợi lên lòng Chúa luôn xót thương con người. Chúa luôn mang hình ảnh người Cha Nhân Lành chờ đón những con cái hoang đàng trở về để ôm vào lòng yêu thương của Người. Khi cảm nghiệm những vết thương lòng của mình, thì đồng thời chúng ta cũng cảm nghiệm được lòng thương xót của Chúa. Mỗi khi chúng ta đối diện với khổ đau vì tình yêu, là từng giây phút chúng ta mang trên mình những vết thương của Chúa Giêsu. Chính những vết thương lòng ấy là những dấu chỉ của tình yêu Chúa, và sẽ cho chúng ta được chia sẻ thực tế tình yêu của Đấng Cứu Chuộc, cùng với niềm hy vọng hạnh phúc viên mãn mà Người sẽ tặng ban cho chúng ta trên Nước Trời, nơi sẽ không còn khóc lóc than van và đau khổ nữa, nhưng chỉ có tình yêu hòa nhập trong Thiên Chúa Tình Yêu mà thôi.
Lm. Raphael Xuân Nguyên
YÊU DẪN ĐẾN NIỀM TIN_CN PS
Nhìn vào cách Thánh Gioan trình bày thái độ của những người đầu tiên đến ngôi mộ trống của Chúa Giêsu, chúng ta khám phá ra nét kỳ diệu của tình yêu trong tâm hồn họ đối với Người. Trước hết là Maria Madalena, người đàn bà bị cuốn hút vì tình yêu nhiệm mầu của Đấng nói với bà: vì bà đã yêu nhiều nên đã được tha nhiều. Maria Madalena vội đến mồ để xem xét người ta đã an táng Thầy mình thế nào. Bà chỉ thấy ngôi mộ trống. Phản ứng đầu tiên của bà phát xuất từ sự lo lắng xác Thầy đã bị đánh cắp! Điều đó thúc đầy bà đi tìm các môn đệ để trình bày sự việc. Tình yêu của bà rất thực tế, nhưng không đi xa hơn thực tại của một xác chết đã an táng!
Người thứ hai là Phêrô, xem ra vội vã, nhưng lại chạy chậm hơn môn đệ kia, người được mệnh danh là môn đệ Chúa yêu. Phêrô chạy đến mộ, bước vào, không thấy Thầy mình đâu, chỉ thấy ngôi mộ trống và khăn liệm cùng với khăn cuốn trên đầu. Ông ngây ra như một khúc gỗ, và chỉ có thế. Đầu óc ông không còn biết gì hơn ngoài sự ngạc nhiên. Tình yêu Thầy có đó, nhưng vẫn còn ngại ngùng do dự và bàng hoàng vì những lời chối Thầy day dứt con tim! Tình yêu của ông cần thời gian để chín mùi qua những kinh nghiệm đau khổ đang chờ đợi ông.
Người môn đệ thứ ba đúng là mẫu người của tình yêu, nên được Chúa Giêsu yêu mến đặc biệt. Có thể nói hình ảnh dựa vào ngực Thầy trong Bữa Tiệc Ly là hình ảnh đẹp nhất của tình yêu đời ông. Người môn đệ Chúa yêu này đã để cho tình yêu hướng dẫn ông chạy nhanh đến mồ. Ngôi mộ trống chính là dấu chỉ của một thực tại quyền năng thần linh nơi Thầy Giêsu, được xác định bằng trực giác tình yêu của ông, thứ tình yêu thật nhạy bén. Chính những điều Phêrô nhìn ngắm trong mồ mà không khám phá được gì, thì người môn đệ Chúa yêu cũng nhìn tất cả: Ông đã thấy và ông đã tin! Ông tìn Thầy mình đã sống lại. Sự sống phục sinh của Thầy rất nhiệm mầu, khác hẳn với sự sống thể lý con người bình thường; do đó, khăn liệm tự bung ra và khăn cuốn đầu vẫn còn xếp gọn nguyên hình ở vào chỗ của nó, tức ngay trên đầu Chúa Giêsu. Từ nay Chúa Giêsu sẽ không còn lệ thuộc vào thân xác hay chết, nhưng sẽ nhiệm mầu vượt không gian lẫn thời gian. Người môn đệ Chúa yêu nhờ vào tình yêu sâu sắc của mình đặt nơi Thầy, nên đã khám phá ra sự sống nhiệm mầu ấy, tức sự phục sinh của Thầy. Cũng chính ông sau này trên biển Tiberiat thuộc Galilê, đã nhận ra Thầy trước cả Phêrô và các tông đồ khác (Jn 21:7a).
Chúng ta có thể nói, tình yêu là khả năng tuyệt vời của đức tin. Tình yêu luôn thúc đẩy đức tin và làm cho đức tin sáng ngời đề có thể thấy được những gì không thể trông thấy. Đó là hạnh phúc mà Chúa Giêsu sau này khi hiện ra với các tông đồ đã xác quyết: Phúc cho những ai không thấy mà tin (Jn 20:29). Do đó tin và yêu luôn quyện vào nhau trong cuộc sống hôm nay và mai sau. Yêu luôn thúc đầy tin, và ngược lại tin luôn làm cho tình yêu sâu đậm và nồng nàn hơn. Và như thế, để đo đức tin chúng ta vững mạnh thế nào, hãy xem tình yêu của chúng ta đối với Chúa đang ở mức độ nào. Bằng tình yêu, chúng ta sẽ khám phá ra sự hiện hữu của Thiên Chúa và nhất là sự phục sinh của Chúa Giêsu ngay trong các biến cố cuộc sống hôm nay.
Lm. Raphael Xuân Nguyên
TỪ NGUỒN VIETCATHOLIC
Linh mục là như thế đó...Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times
Lời người dịch: “Đây là một bài đọc hữu ích để tái lập sự quân bình phần nào so với một sự tấn công dàn dựng của nhiều phương tiện truyền thông. Liệu việc tìm kiếm sự thật không đòi hỏi rằng các thực tại tiêu cực không ngăn cản chúng ta nhìn thấy các thực tại tích cực, khi các thực tại này có thể khuyến khích chúng ta, truyền cảm hứng cho chúng ta làm sự thiện chăng? Nó cũng sẽ là một thuốc chữa cho sự rầu rĩ lan tràn” (www.riposte-catholique.fr).
Nhật báo The New York Times là một tờ báo lâu đời ở Mỹ, nổi tiếng là chống đạo Công giáo một cách có hệ thống. Báo này khai thác, quá nhiều và không công bằng, một vài vụ linh mục ấu dâm ở Mỹ và nơi khác, trong khi không hề đưa tin về tuyệt đại đa số linh mục có tâm huyết với Giáo Hội, hy sinh cuộc đời vì Chúa và vì tha nhân. Do đó linh mục Martín Lasarte, người Uruguay, Dòng Don Bosco (SDB), một nhà truyền giáo ở Angola từ 20 năm qua, đã viết bài dưới đây gửi nhật báo The New York Times ngày 6-4-2010. Dễ hiểu là nhật báo không hề trả lời lá thư của cha. Vài ngày sau, lá thư được đăng trên trang mạng Enfoques Positivos ở Argentina, và phát tán nhanh trên các trang mạng bằng tiếng Tây Ban Nha. Sau đó, bản dịch tiếng Anh được phổ biến ở nhiều nước nói tiếng Anh. Mới đây, bản dịch tiếng Pháp được trang www.riposte-catholique.fr đăng ngày 22-3-2013. Xin được giới thiệu bài viết đầy tính thời sự này.
Anh bạn phóng viên thân mến,
Tôi chỉ là một linh mục Công giáo bình thường. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào về ơn gọi của mình. Trong 20 năm qua, tôi đã sống ở Angola với tư cách là một nhà truyền giáo.
Tôi đọc trong nhiều phương tiện truyền thông, đặc biệt là tờ báo của bạn, sự phóng đại của chủ đề linh mục ấu dâm, nhưng trong một cách bệnh hoạn, vì chỉ tìm kiếm chi tiết trong đời sống các linh mục, các sai lầm trong quá khứ.
Có một trường hợp linh mục ấu dâm, trong một thành phố của Mỹ, trong những năm 1970, một trường hợp ở Úc trong thập niên 1980, và cứ như thế, có trường hợp mới đây hơn.... Chắc chắn rằng tất cả các trường hợp này đáng bị khiển trách!
Có các bài báo được cân nhắc và cân bằng, có các bài khác lại phóng đại, đầy thành kiến và thậm chí hận thù nữa. Tôi tự cảm thấy đau đớn nhiều về sự dữ lớn lao rằng các người đáng lẽ là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa, lại là con dao găm trong cuộc sống của các người vô tội. Không có từ ngữ nào để biện minh cho các hành vi như vậy. Không có nghi ngờ rằng Giáo Hội phải là đứng về phia kẻ yếu, và người nghèo. Vì lý do này, tất cả các biện pháp mà người ta có thể dùng để ngăn ngừa và bảo vệ nhân phẩm của trẻ em sẽ luôn luôn là một ưu tiên.
Nhưng sẽ là kỳ cục hết sức khi có ít tin tức và sự thiếu quan tâm đến hàng ngàn các linh mục khác, đã hiến đời mình và phục vụ hàng triệu trẻ em, thanh thiếu niên và các người bất hạnh nhất ở bốn phương trời của thế giới.
Tôi nghĩ rằng đối với tờ báo của bạn, các điều sau đây không hề được quan tâm đề nói tới:
1) Tôi phải di chuyển qua các con đường đầy mìn do chiến tranh trong năm 2002, để giúp đỡ các em nhỏ đang chết đói từ Cangumbe đến Lwena (Angola), bởi vì cả chính quyền không thể làm được và cả các tổ chức phi chính phủ không được phép làm;
2) Tôi đã chôn cất hàng chục trẻ em chết do việc dời chỗ vì chiến tranh;
3) Chúng tôi đã cứu sống hàng ngàn người dân ở Mexico, nhờ một trung tâm y tế duy nhất hiện hữu trong một vùng có diện tích 90.000 km2, với việc phân phát thực phẩm và các loại giống cây trồng;
4) Chúng tôi đã có thể cung cấp giáo dục và trường học trong mười năm qua cho hơn 110.000 trẻ em;
5) Cùng với các linh mục khác, chúng tôi đã cứu trợ cho gần 15.000 người ở các trại du kích quân, sau khi họ đã đầu hàng và giao nạp vũ khí, bởi vì thực phẩm của chính phủ và của Liên Hiệp Quốc không thể đến được với họ;
6) Không phải là tin tức thú vị khi một linh mục 75 tuổi, Cha Roberto, rảo qua thành phố Luanda ban đêm, chăm sóc các trẻ em đường phố, dẫn họ đến một nơi trú ngụ, để cho họ không bị ngộ độc bởi xăng dầu mà họ hít để kiếm sống, như là người ném lửa;
7) Việc xoá nạn mù chữ cho hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hay;
8) Các linh mục, như cha Stéphane, tổ chức các nhà tạm trú cho các thanh thiếu niên bị ngược đãi, đánh đập, hãm hiếp, để họ tạm lánh;
9) Linh mục Maiato, 80 tuổi, đến thăm từng ngôi nhà một của người nghèo, an ủi người bệnh và người tuyệt vọng;
10) Không phải là tin hấp dẫn khi hơn 60.000 trong số 400.000 linh mục và tu sĩ hiện nay đã rời đất nước và gia đình của họ để phục vụ anh em mình tại các quốc gia khác trong các trại phong, bệnh viện, trại tị nạn, cô nhi viện cho trẻ em bị cáo buộc là phù thủy, hoặc cho trẻ em mồ côi do cha mẹ chết vì AIDS, trong các trường học dành cho người nghèo nhất, trung tâm dạy nghề, trung tâm tiếp nhận người nhiễm HIV......
11) Nhất là các linh mục dành đời mình trong các giáo xứ và cứ điểm truyền giáo, động viên mọi người sống tốt hơn và nhất là thương mến người khác;
12) Không phải là tin hấp dẫn khi bạn tôi, Cha Marcos Aurelio, để giải cứu trẻ em trong cuộc chiến ở Angola, đã đưa các em từ Kalulo đến Dondo và khi trên đường trở về, cha bị bắn chết; và một tu sĩ tên là Phanxicô và năm nữ giáo lý viên, bị chết trong một tai nạn, khi họ đi giúp đỡ các vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh nhất của đất nước;
13) Hàng chục các nhà truyền giáo tại Angola đã chết vì thiếu các phương tiện y tế, chỉ vì bệnh sốt rét đơn giản;
14) Nhiều người khác đã bị tung xác lên trời do mìn nổ, khi đi thăm các tín hữu; quả vậy, trong nghĩa trang ở Kalulo, có mộ các linh mục đầu tiên đến khu vực ấy... không ai sống hơn 40 tuổi cả....;
15) Không phải là tin hấp dẫn, khi một linh mục "bình thường" sống công việc hàng ngày của mình, trong các khó khăn và niềm vui của mình, sống âm thầm cả đời vì lợi ích của cộng đoàn mình phục vụ;
Sự thật, là linh mục chúng tôi không cố gắng để có tên trong tin tức, nhưng chỉ mang "Tin Mừng", và Tin Mừng này, không ồn ào, đã bắt đầu vào buổi sáng Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn nhiều hơn cả cánh rứng đang mọc và phát triển.
Người ta gây nhiều tiếng ồn cho một linh mục phạm một lỗi lầm, hơn là gây tiếng ồn cho hàng ngàn linh mục hiến đời mình cho hàng chục ngàn trẻ em và người nghèo khó.
Tôi không muốn làm một biện hộ cho Giáo Hội và các linh mục.
Một linh mục không phải là một anh hùng, cũng không phải là một người rối loạn thần kinh. Linh mục chỉ là một con người bình thường, và với bản tính con người của mình, tìm cách theo Chúa và phục vụ Ngài trong anh chị em của mình.
Linh mục có nhiều khổ đau, nghèo đói và sự mỏng giòn như các người khác; nhưng linh mục cũng có vẻ đẹp và hùng vĩ như mọi thụ tạo khác.... Việc nhấn mạnh một cách ám ảnh bẩm sinh và phá hoại về một đề tài đau đớn, trong khi mất tầm nhìn chung của công việc, tạo ra thật sự các biếm họa tấn công vào hàng linh mục Công Giáo, do đó tôi cảm thấy bị xúc phạm.
Tôi chỉ yêu cầu anh, người bạn phóng viên thân mến, hãy tìm kiếm Chân, Thiện, Mỹ. Điều này sẽ làm lớn mạnh nghề nghiệp của bạn.
Chào anh trong Đức Kitô,
Linh mục Martin Lasarte, SDB
"Quá khứ của con, Lạy Chúa, con phó thác cho lòng Thương xót của Chúa; hiện tại của con, cho Tình yêu Chúa; và tương lai của con, cho sự Quan Phòng của Chúa”.
(www.riposte-catholique.fr ngày 22-3-2013)
Nguyễn Trọng Đa dịch
(TÓM LƯỢC VÀ DỰ ÁN TRONG NĂM ĐỨC TIN CỦA HĐGM VN)
NĂM ĐỨC TIN (11.10.2012 – 24.11.2013)
A. Tóm lược Tự Sắc "CỬA ĐỨC TIN" (với văn bản này, ĐTC Bênêđitô XVI công bố Năm Đức Tin) Bảng tóm lược này nhằm giúp các linh mục tổ chức cho các cộng đoàn giáo xứ, các giới, các tổ chức mục vụ, các tổ chức và phong trào tông đồ giáo dân, học hỏi Tự Sắc và đưa vào đời sống giáo hội, đặc biệt trong Năm Đức Tin.
1. "Cửa Đức Tin" là cánh cửa đưa người tín hữu đi vào hiệp thông với Thiên Chúa là Tình Yêu, với Hội Thánh là mẹ hiền. Là cửa ngõ đưa các kẻ tin vào hành trình đức tin bắt đầu từ ngày lãnh bí tích Thánh Tẩy (x.Rom 6,4) cho đến hơi thở cuối cùng.
2. Hành trình đức tin dẫn đến gặp gỡ Chúa Giêsu Phục Sinh, đón nhận ơn Chúa Thánh Thần, giúp người tín hữu tiến bước đi đến cội nguồn ánh sáng chân lý và tình yêu: - Chân lý về Thiên Chúa Tình Yêu với kế hoạch yêu thương cứu độ gia đình nhân loại. - Chân lý về Đức Giêsu Kitô với con đường tình yêu dẫn đến nguồn sống mới. - Chân lý về ơn Chúa Thánh Thần đổi mới lòng trí cùng tầm nhìn hẹp hòi của con người, soi đường dẫn lối đi đến nguồn sống mới của Chúa Giêsu Phục Sinh. - Chân lý về Hội Thánh Chúa Giêsu thông truyền Lời Chúa là Lời ban ánh sáng chân lý và tình yêu.
3. - Chân lý về con người với lòng khao khát tìm đến nguồn nước hằng sống là Đức Giêsu Kitô. (xem Ga 4,14, và câu chuyện người phụ nữ Xamari bên bờ giếng Giacóp)
4. Ý nghĩa Năm Đức Tin: - 11.10.2012: kỷ niệm 50 năm khai mạc Công Đồng Vatican II; - 24.11.2013: kỷ niệm 20 năm công bố Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo; - thời gian toàn thể Giáo Hội nói lên lời tuyên xưng đức tin đích thực và chân thành, về một Đức Tin, và bày tỏ quyết tâm ngày càng sống trọn vẹn và tỏa sáng hồng ân đức tin.
5. Khám phá lại Công Đồng Vatican II như hồng ân Thiên Chúa ban cho Giáo Hội trong thế kỷ 20. Nếu được hướng dẫn bởi một khoa chú giải đúng, giáo huấn CĐ Vat.II có thể trở nên một sức mạnh lớn lao cho việc canh tân đổi mới Giáo Hội, một việc làm luôn cần thiết (x. Diễn từ của ĐTC Bênêđitô XVI, ngày 22.12.2005)
6. Việc canh tân Giáo Hội được thực hiện qua chứng tá các kitô hữu, là những người được kêu gọi làm sáng tỏ Lời Đức Giêsu đã để lại, là Lời ban ánh sáng chân lý và tình yêu, ban sức sống mới và bình an. Trong viễn tượng này, Năm Đức Tin là lời mời gọi trở về với Đức Giêsu Kitô cùng Lời Ngài dạy, để được canh tân đổi mới. Nói cách khác, công cuộc canh tân đổi mới đời sống cần đi qua con đường Phúc Âm hóa đời sống, đưa những giá trị Tin Mừng vào trong suy nghĩ và hành động của con người (x. Rom 12, 2; Cl 3, 9-10; Eph 4, 20; 2Cor 5, 17).
7. "Đức ái thúc bách tôi" (2 Cor 5,14) ra đi loan báo Tin Mừng Đức Giêsu Kitô. Đức tin sẽ ngày càng lớn mạnh: - khi được sống như một cảm nghiệm của một tình yêu đã lãnh nhận, - khi được truyền thông như một kinh nghiệm về hồng ân Thiên Chúa thương ban.
8. Các Giám mục sẽ có cơ hội cùng cộng đoàn tín hữu tuyên xưng đức tin vào Đức Kitô trong các nhà thờ chánh tòa cùng các nhà thờ khác trên thế giới.
9. Cùng nhau tuyên xưng đức tin cách trọn vẹn, với một xác tín được đổi mới, với tín thác và hy vọng, giúp cho cộng đoàn dân Chúa tái khám phá nội dung đức tin được tuyên xưng, được cử hành, được sống và cầu nguyện.
10. "Với con tim, người ta tin, và với môi miệng, người ta tuyên xưng..." (Rom 10.10). Hành vi tự do đi đôi với trách nhiệm xã hội về những điều ta tin, trách nhiệm làm chứng nhân đức tin, đặc biệt cho nhiều người thành tâm tìm kiếm chân lý chung cuộc về sự hiện hữu của con người cùng thế giới. Đức Giêsu Kitô làm người ở giữa cõi nhân sinh, tự bày tỏ Ngài là Sự Thật chung cuộc đó, và là Đường dẫn đến cội nguồn sự sống mới và tình yêu mới.
11. Sách Giáo lý của Hội Thánh Công Giáo, thành quả quan trọng của CĐ Vatican II, là nội dung nền tảng của Đức Tin, giúp mở rộng kiến thức đức tin cách có hệ thống và cách đầy đủ cho đời sống đức tin của các tín hữu.
12. Do đó Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo là một công cụ nâng đỡ Đức Tin, đặc biệt trong môi trường xã hội tục hóa và khoa học kỹ thuật hôm nay.
13. Nhìn lại lịch sử của Đức Tin, cũng là nhìn về Đức Kitô, "Đấng đem lại nguồn gốc cho Đức Tin và đem Đức Tin tới mức thành toàn" (Dt 12,2). Trong Ngài, mọi biến cố, mọi mong đợi của con tim, đạt tới mức thành toàn. Các tấm gương sống đức tin trong lịch sử: Đức Maria mẹ các kẻ tin; các Tông đồ, các thánh, các vị Tử Đạo, các vị sống đời thánh hiến, các kitô hữu, thuộc mọi lứa tuổi...
14. Đức tin không có việc làm là đức tin chết (x.Gc 2,14-18). Trong ba thực tại, Tin, Cậy, Mến, Đức Ái là thực tại lớn lao nhất" (x.1Cor 13,13). Những gì làm cho người anh em bé nhỏ nhất, là làm cho chính Chúa Giêsu (x.Mt,25,40).
15. Chớ gì Năm Đức Tin làm cho mối tương quan với Đức Kitô thêm kiên vững. Chỉ nơi Ngài mới có bảo đảm cho một tình yêu thương chân thực và lâu bền trong đời sống con người, mới có sự chắc chắn về một tương lai tốt đẹp cho gia đình nhân loại.
B. CHỈ DẪN MỤC VỤ CỦA BỘ GIÁO LÝ ĐỨC TIN
I. Ý nghĩa: 11.10.2012: Kỷ niệm 50 năm (1962-2012) Đức Gioan XXIII khai mạc CĐ Vatican II
24.11.2013: Kỷ niệm 20 năm (1992-2012) Đức Gioan Phaolô II ban hành Sách GL.HTCG
II. Mục đích: 1. Tạo điều kiện và cơ hội cho mọi người gặp gỡ Đức Kitô
2. Hiểu biết đầy đủ hơn nội dung Đức Tin.
III. Cấp GH toàn cầu: 1. Hành hương Roma, Thánh Địa, - gặp gỡ Đức Kitô...
2. Phát huy lòng tôn sùng Thánh Mẫu Maria, các thánh. ..
3. Nhìn lại CĐ Vat II, Sách Giáo Lý của Hội Thánh Công Giáo PC. CĐ Vat. II với 4 Hiến chế: Lumen Gentium, Dei Verbum, Sacrosanctum Concilium, Gaudium Spes; - 9 Sắc lệnh: GM, LM, ĐTạo, DTu, GDân, Tr Giáo, Hiệp Nhất, Đông Phương, Tr Thông - 3 Tuyên ngôn: Tự Do, Đối Thoại, Giáo Dục
IV. Cấp HĐGM: 1. Dành một ngày học hỏi về Đức Tin, làm chứng cho Đức Tin và thông truyền Đức Tin
2. Phổ biến các văn kiện CĐ Vat II, Sách GL.HTCG, sách về chứng nhân đức tin...
3. Xem lại sách GL địa phương, việc dạy GL đặc biệt cho giới trẻ...
4. Thường huấn LM, nhìn lại định hướng và việc thực hành, sám hối, đổi mới...
5. Tổ chức những cuộc gặp gỡ, đối thoại, về những vấn đề tục hóa, tương đối hóa...
V. Cấp giáo phận: 1. Cử hành Đức Tin: HĐGM.VN ấn định ngày khai mạc: - Cấp giáo phận: Thứ Năm 18.10. 2012, - Cấp giáo xứ: Chúa Nhật 21.10. 2012, Bế mạc Năm Đức Tin: trước thời điểm 24.11.2013. Vào những thời điểm trên, cần nhìn lại những sai sót, những bất cập trong đời sống đức tin để sám hối, hòa giải, đổi mới. (Các hạt góp ý: ấn định các lễ trọng, tổ chức Tam Nhật trước lễ trọng; Kinh chung cho Năm ĐT)
2. Thư Mục Vụ nhắc lại tầm quan trọng của CĐ Vat.II và Sách GL.HTCG
3. Kiểm điểm việc tiếp nhận giáo huấn CĐ Vat.II, Sách GL.HTCG
4. Ban Giáo Lý Đức Tin lo xem lại việc huấn luyện Giáo Lý Viên (Các hạt góp ý: thống nhất định hướng)
5. Thường huấn linh mục về Công Đồng Vat II, Sách GL.HTCG Cùng nhau nhìn lại định hướng và thực hành giáo huấn của GH, và cùng nhau tìm cách cùng điều chỉnh và bổ sung những sai sót...
6. Hội thảo "Đức Tin và Khoa Học đều hướng về chân lý...
VI. Cấp giáo xứ, cộng đoàn, hiệp hội, phong trào: 1. Đọc và suy niệm Tông Thư "Cửa Đức Tin" (Porta Fidei)
2. Đức Tin và bí tích Thánh Thể là Mầu Nhiệm Đức Tin
3. Đưa ánh sáng CĐ Vat II và GL.HTCG vào trong công việc mục vụ giáo xứ
4. Đưa vào đời sống và sứ vụ Giáo lý viên
5. Phổ biến GL.HTCG vào mọi dịp hội họp, gặp gỡ, cử hành... (Các hạt góp ý: Cần học GL sau Thêm Sức; hạt tổ chức thi GL trong Hạt...)
6. Giáo dục đức tin, cử hành đức tin trong gia đình là GH tại gia...
7. Giúp người tín hữu sống và thể hiện bản chất của mình là truyền giáo, PÂ hóa... (Các hạt góp ý: giáo dân cần được huấn luyện cho việc PÂ hóa đời sống...)
8. Cộng đoàn tu, sống đời thánh hiến: PÂ hóa đời sống ơn gọi và sứ vụ loan TM..
9. Các tổ chức và phong trào tông đồ giáo dân: PÂ hóa đời sống, làm chứng nhân đức tin
10. Mọi tín hữu chia sẻ với mọi người trong xã hội, kinh nghiệm sống đức tin, kinh nghiệm PÂ hóa đời sống, góp phần vào sự phát triển toàn diện sự sống con người... (các hạt góp ý: - cần có chủ đề hàng tháng cho việc sống đức tin; - phát huy vai trò của Ban MV Truyền thông trong việc giáo dục đức tin) PC. Đề nghị các Ban Mục Vụ giáo phận phối hợp, phân công, giúp thực hiện những chỉ dẫn trên.
C. NHÌN LẠI HÀNH TRÌNH ĐỨC TIN
1. Mục đích của Năm Đức Tin. Đức Thánh Cha Bênêđitô XVI ấn định cho Giáo Hội Công Giáo cử hành Năm Đức Tin từ 11.10. 2012 đến 24.11. 2013. Mục đích chính là nhằm tạo điều kiện cho người công giáo ở khắp năm châu nhìn lại đời sống đức tin của mình trong bối cảnh văn hóa xã hội hôm nay, tìm cách bổ sung những thiếu sót và bất cập, điều chỉnh những méo mó và lệch lạc, hướng đến sống hồng ân đức tin ngày càng trung thực và trọn vẹn, mở đường cho hồng ân đức tin ngày càng tỏa sáng trong môi trường văn hóa và xã hội, kinh tế và chính trị trên thế giới cũng như tại đất nước Việt Nam hôm nay.
2. Nhìn lại hồng ân đức tin trong dòng lịch sử. Từ gần 5 thế kỷ nay, qua các nhà truyền giáo, Thiên Chúa là Cha trên trời, đã yêu thương gieo hạt mầm đức tin trên đất nước VN. Nhờ mồ hôi cùng máu đào các nhà truyền giáo, các tiền nhân và chứng nhân đức tin, thửa đất đó đã được khai hoang và trở nên màu mỡ. Nhờ các thế hệ tín hữu đã dày công vun tưới, chăm sóc, bảo vệ, bằng đời sống chuyên cần cầu nguyện, bác ái và quảng đại hy sinh, những hạt mầm đức tin phát triển và đơm bông kết trái như hôm nay. Thế nhưng, cũng từ đó đến nay, xã hội đất nước cùng gia đình nhân loại không ngừng chuyển biến và đổi thay, bao nhiêu biến cố lịch sử để lại những dấu ấn cùng những vấn đề nghiêm trọng trong xã hội, tác động làm cho đời sống đức tin của nhiều người, cách riêng người trẻ, hoặc bị đóng băng, bị xói mòn, sai lệch, hoặc trở nên hụt hẫng, bất cập... Các nhà giáo dục đức tin cần chung lòng chung sức suy nghĩ và tìm ra biện pháp giải tỏa tình trạng nêu trên, khai mở cho mọi người con đường bước theo Chúa Giêsu Kitô, dẫn đến nguồn sống dồi dào trong yêu thương và an bình.
3. Nhìn lại việc tuyên xưng đức tin. Lời tuyên xưng đức tin bày tỏ quyết tâm làm theo lời Chúa dạy “cởi bỏ con người cũ, và mặc lấy con người mới: (1) Cởi bỏ con người cũ có nghĩa là quyết tâm trong mọi hoàn cảnh, không nghe theo, không chạy theo sự lôi cuốn, quyến rũ, dụ dỗ của ma quỷ, xác thịt, thế gian, - vì lẽ ma quỷ là đầu mối mọi sự dữ và sự xấu trong đời sống nhân loại, - vì xác thịt mang nặng đam mê mù quáng của lòng tham sân si cùng tính đối kháng cố hữu của bản năng tự vệ khép kín, - vì thế gian với những thói đời mang tính bất cập, thường liên minh với xác thịt làm phát sinh nhiều tệ nạn cùng bất công trong xã hội. (2) Mặc lấy con người mới có nghĩa là quyết tâm mọi lúc tin vào và gắn bó với Ba Ngôi Thiên Chúa cùng Giáo Hội Chúa Kitô: - gắn bó với Thiên Chúa là Cha trên trời, tìm và thi hành ý Cha mong muốn cho mọi người sống dồi dào; - gắn bó với Chúa Giêsu Kitô, trung thành bước theo Ngài trên con đường tình yêu cứu độ (hội nhập, dấn thân phục vụ, quảng đại hiến thân, đổi mới) dẫn đến nguồn sống mới, là nguồn sống dồi dào; - gắn bó và ý thức cộng tác với ơn Chúa Thánh Thần thánh hóa và đổi mới người tín hữu nên người mới theo hình mẫu Chúa Kitô, soi dẫn cho họ bước theo con đường đi đến nguồn sống mới của Chúa Kitô; - gắn bó và hiệp thông với Giáo Hội Chúa Kitô, trung thành thực hành giáo huấn của Giáo Hội triển khai Lời Chúa là Lời ban ánh sáng chân lý cùng tình yêu, ánh sáng bình an cùng sức sống mới của Chúa Kitô. Các nhà giáo dục đức tin cần tạo cơ hội cho mọi người công giáo, mọi thành phần cùng mọi tổ chức trong Giáo Hội, nhìn lại lối sống hôm nay có trung thành với lời hứa, với quyết tâm đó đến đâu? Đâu là những sai sót, khó khăn, thử thách? Cần làm gì nhằm tạo điều kiện cho mọi người biến mọi sự thành cơ hội củng cố đời sống đức tin, và tiến bước đi đến nguồn sống mới của Chúa Kitô?
4. Nhìn lại việc dạy giáo lý cùng cử hành đức tin. Dạy giáo lý và cử hành đức tin đều có mục đích mở rộng kiến thức đức tin và nâng cao ý thức đức tin, giáo dục người tín hữu, tạo khả năng và cơ hội cho họ: (1) sống trọn tình hiếu thảo với Thiên Chúa là Cha giàu lòng từ bi nhân hậu, luôn tìm và thi hành ý Ngài; (2) sống vẹn nghĩa huynh đệ hiệp thông và hợp nhất với anh em đồng đạo trong Giáo Hội là con một Cha; (3) mở rộng tình huynh đệ đồng cảm và chia sẻ với đồng bào và đồng loại là anh em một nhà. Sống trọn vẹn ba mối tình đó là xây dựng cuộc đời, gia đình, cộng đoàn, trên nền đá vững chắc là Lời Chúa. Được xây mới trên nền móng Lời Chúa theo chỉ dẫn thống nhất của Đại Hội Dân Chúa VN năm 2010 và Công Nghị giáo phận năm 2011, gia đình, cộng đoàn tín hữu từng bước trở nên Giáo Hội Mầu Nhiệm, Giáo Hội Hiệp Thông, Giáo Hội Sứ Vụ, theo như Giáo Hội cùng Công Đồng Vatican II đã dạy. Giới hữu trách cần cùng nhau nhìn lại việc dạy giáo lý và việc cử hành đức tin có tạo khả năng cho mọi người sống tình mến Chúa yêu người theo như Lời Chúa dạy không? Có giúp cho người công giáo ý thức mở rộng cả hai van tim của lòng đạo, lòng tin, một van để đón nhận mọi hồng ân Thiên Chúa thương ban, van kia để chia sẻ những hồng ân đó cho mọi người trong gia đình, trong cộng đoàn, trong xã hội? Hay chỉ theo lối mòn xưa nay với những luật lệ và công thức cố định chỉ nhằm giúp họ giữ đạo và bảo vệ đạo? Trong công cuộc giáo dục đức tin hiện nay, có cần cùng nhau xác định rõ mục tiêu và định hướng giáo dục đức tin, hoàn chỉnh nội dung chương trình theo định hướng đã thống nhất? Có cần cải tiến cách tổ chức và điều hành, cách phân công và phối hợp nhân sự cùng những sáng kiến xưa nay, cũng như cách giáo dục đối với các lớp tuổi sống trong những hoàn cảnh khác nhau..., nhằm giúp cho việc dạy giáo lý, cử hành đức tin mang lại hiệu quả mong muốn, là người tín hữu có điều kiện sống đức tin ngày càng trung thực và trọn vẹn, mở đường cho hồng ân đức tin ngày càng tỏa sáng trong môi trường xã hội hôm nay?...
5. Nhìn lại việc sống đức tin. Hồng ân đức tin soi dẫn cho người tín hữu làm theo lời ĐTC Bênêđitô XVI nhắc nhở dân Chúa hãy Phúc Âm hóa đời sống và bổn phận thường ngày của mình. Nghĩa là ý thức đưa ánh sáng chân lý cùng sức sống mới của Lời Chúa vào trong việc tu thân luyện đức và giáo dục, vào trong việc tề gia là chăm lo cho gia đình cùng cộng đoàn, vào trong việc trị quốc là quản trị một tổ chức, một cộng đoàn, nhằm mang lại sự an bình cho người người, sự an lành cho nhà nhà. Phúc Âm hóa sẽ giúp cho người tín hữu thi hành những bổn phận thường ngày vừa thuận ý trời (thiên thời), vừa hợp với giáo huấn của Giáo Hội cùng truyền thống văn hóa và đạo đức của dân tộc (địa lợi), vừa hòa với lòng nhân, lòng đạo, lòng tin của con người (nhân hòa). Thực tế cuộc sống cho thấy người tín hữu sống hồng ân đức tin trong bổn phận thường ngày như thế nào? Ý thức đi theo ánh sáng chân lý và tình yêu của Chúa Kitô, hay chỉ vô ý thức theo lối mòn của khung nếp xưa nay vốn mang tính bất cập? Vài thí dụ về những vấn đề nảy sinh trong xã hội hôm nay: (a) Hồng ân đức tin giúp cho người tín hữu xác tín rằng: Thiên Chúa là Cha trên trời mong muốn con người dùng nguồn lực của tình yêu thương đồng cảm và bao dung, quảng đại dấn thân phục vụ, hy sinh, cùng với tinh thần trách nhiệm liên đới, để chung sức đẩy lùi mọi sự dữ cùng mọi tệ nạn và bất công trong xã hội, canh tân đổi mới và thăng tiến đời sống nhân loại. Thói người đời thường dùng cường lực cùng bạo lực, với thái độ đối đầu, đối phó và loại trừ nhau. Thực tế cuộc sống cho thấy người tín hữu thường ứng xử theo hướng nào? Ý thức theo ý Chúa là Cha từ bi nhân hậu, hay chỉ theo thói thế gian? (b) Hồng ân đức tin khai sáng cho người tín hữu nhận ra rằng: sự sống, tình yêu, hôn nhân, gia đình, là quà tặng của Thiên Chúa tình yêu, và người đón nhận quà tặng có bổn phận hiếu thảo đáp trả lại tình thương của Cha trên trời bằng nỗ lực bảo vệ quà tặng đó, xây đắp đời sống hôn nhân gia đình thành cái nôi của sự sống, mái ấm của tình thương, ngôi trường đầu tiên giáo dục con cái nên người con hiếu thảo đối với Cha trên trời, ý thức sống tình huynh đệ đối với đồng bào, đồng loại, góp phần xây đắp nền văn minh tinh thương, vì sự phát triển và thăng tiến của gia đình nhân loại. Luật lệ trong thế gian lại coi việc kết hôn và ly dị, việc sinh con và phá thai, việc kết hôn với người khác phái hay đồng phái, là thuộc quyền tự do của con người...Thực tế cuộc sống cho thấy người tín hữu thường ứng xử theo hướng nào? Theo bổn phận làm con hiếu thảo đối với Cha trên trời, hay chỉ giản đơn theo quan điểm con người làm chủ cuộc đời mình, không có người chủ hay truyền thống đạo lý nào khác ngoài ý muốn của mình?
6. Nhìn lại việc chia sẻ hồng ân đức tin. Đức tin không có việc làm là đức tin chết (x.Gc 2, 14-18). Hồng ân đức tin đi đôi với trách nhiệm xã hội về những điều mình tin. Trách nhiệm đó là trách nhiệm làm chứng cho niềm tin, làm cho hồng ân đức tin tỏa sáng trong môi trường xã hội và nghề nghiệp, đưa những giá trị Tin Mừng, giá trị nhân bản và đạo đức, vào trong đời sống văn hóa xã hội, kinh tế, chính trị. Nhằm góp phần làm cho nền giáo dục trên đất nước trở nên nhân bản và toàn diện hơn. Làm cho hệ thống luật lệ trở nên vị nhân sinh hơn, tôn trọng nhân quyền và nhân phẩm hơn. Làm cho đời sống xã hội trở nên trung thực và công bằng hơn, cùng chan hòa tình người và bác ái vị tha. Đặc biệt là làm cho việc tề gia và trị quốc trở nên thiên thời, địa lợi, nhân hòa hơn. Nhờ đó, nhà nhà được an lành, đất nước được an bình. Các thành phần, các giới công giáo, nhà trí thức, nhà thầy thuốc, nhà giáo, nhà buôn, nhà truyền thông, nhà hoạt động xã hội…, trước tiên cần nhìn lại xem mình đã xây những ngôi nhà đó trên nền đá vững chắc là Lời Chúa đến đâu ? Đã làm cho Lời Chúa dạy tỏa ra ánh sáng chân lý và tình yêu của Chúa trong môi trường xã hội đến đâu ? Nhiều người thành tâm tìm kiếm chân lý chung cuộc về sự hiện hữu của mình. Và Chúa Giêsu đã tự bày tỏ là Sự Thật chung cuộc đó, là Đường dẫn đến cội nguồn sự sống mới chan hòa yêu thương và bình an.
7. Năm Đức Tin là cơ hội cho mọi người đảm trách việc giáo dục đức tin, hội ý với nhau, tìm cách tạo thuận lợi cho các gia đình, cho cộng đoàn tín hữu, các tổ chức mục vụ cùng các tổ chức tông đồ giáo dân, đặc biệt là cho người trẻ, cùng nhau nhìn lại hiện trạng đời sống đức tin, hỗ trợ nhau mở rộng kiến thức đức tin và nâng cao ý thức đức tin, nhắc nhở nhau quan tâm cộng tác với ơn Chúa Thánh Thần khai thông, bổ sung, đổi mới, hoàn thiện đời sống đức tin, theo như lòng Chúa mong muốn và lòng người mong đợi. 8. Kết. Chuyên cần cầu nguyện vừa là nguồn nước trong lành vun tưới cho hạt mầm đức tin phát triển và đơm bông kết trái. Vừa là bí quyết thành công trong công việc giáo dục đức tin, cũng như trong công việc xây mới ngôi nhà Giáo Hội trên nền đá vững chắc là Lời Chúa, xây nên Giáo Hội Mầu Nhiệm -Hiệp Thông -Sứ Vụ, nơi đó người tín hữu có điều kiện và cơ hội sống trọn vẹn và tỏa sáng hồng ân đức tin. Xin mọi người, mọi gia đình, mọi cộng đoàn, không ngừng cầu nguyện cho nhau, cho các nhà giáo dục đức tin, cho tôi, biết sử dụng thời gian Năm Đức Tin như quà tặng của Cha trên trời, vì sự sống dồi dào, vì sự phát triển và thăng tiến cộng đồng dân Chúa cùng cộng đồng nhân loại hôm nay.
D. BƯỚC THEO CHÚA GIÊSU TRÊN CON ĐƯỜNG PHÚC ÂM HÓA ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI
Đức Thánh Cha Bênêđitô XVI kêu gọi mọi người tín hữu quan tâm Phúc Âm hóa đời sống mình, hướng đến Phúc Âm hóa đời sống nhân loại hôm nay. Phúc Âm hóa, Tin Mừng hóa đời sống, có nghĩa là thực hành Lời Chúa dạy xây đắp ngôi nhà cuộc đời trên nền đá vững chắc là Lời Chúa. Lời Chúa là Lời ban ánh sáng chân lý và tình yêu, ban sức sống mới cùng sự bình an. Được xây trên nền tảng vững chắc là Lời Chúa, đời người sẽ chan hòa ánh sáng chân lý cùng tình yêu và sự bình an của Chúa. Chúa Giêsu cùng với Lời Chúa dạy đã mở ra con đường Phúc Âm hóa đời sống con người. Trong Năm Đức Tin với trọng tâm là giáo dục đức tin, linh mục, tu sĩ, giáo dân, trong gia đình, trong cộng đoàn, trong các tổ chức mục vụ giáo phận và giáo xứ, trong các tổ chức tông đồ giáo dân, mọi người hãy ý thức và quyết tâm cùng nhau học với Chúa và bước theo Chúa trên con đường Phúc Âm hóa đời sống con người. Con đường Phúc Âm hóa của Chúa Giêsu trải qua 5 chặng đường chính yếu và căn bản như sau.
1. Bước theo Chúa Giêsu tự hạ hòa nhập vào đời sống xã hội loài người, hiện diện trong mọi biến cố vui buồn, lo âu và hy vọng của con người, như dự tiệc cưới ở Cana, đám tang ở Naim, thăm thân mẫu lâm bệnh của Phêrô ở Capharnaum..., hiện diện với lòng từ bi nhân hậu, với tình yêu thương đồng cảm và phục vụ cho đời sống con người. Ngày hôm nay, Phúc Âm hóa các biến cố trong đời sống gia đình (như gia đình sum họp trong bữa ăn, trong giờ kinh...), trong đời sống văn hóa xã hội (như đám cưới, đám tang, họp mặt, lễ hội Ngày Tình Nhân, Ngày Người Cha, Ngày Người Mẹ. ..), có nghĩa là đưa ánh sáng Lời Chúa, đưa những giá trị Tin Mừng, những giá trị mang tính nhân bản, đạo đức, vào trong những biến cố đó, tạo điều kiện cho Chúa Giêsu hiện diện trong đời người, hiện diện như Lời ban ánh sáng chân lý cùng bình an, ban sức sống mới cùng tình yêu thương, cho những ai ý thức mở rộng lòng tin đón nhận.
2. Bước theo Chúa Giêsu lên núi, tìm đến cõi riêng tư, nâng cao tâm hồn, cho lòng trí thoát ra khỏi những lao xao của thế sự với những lo lắng và căng thẳng, để tâm an định đi vào cầu nguyện lắng nghe tiếng Chúa, giải bày tâm sự với Chúa, với quyết tâm tìm và thi hành ý định yêu thương cứu độ của Chúa trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời. (x. Mc 9,2-8) Công việc giáo dục đức tin đòi hỏi những người trách nhiệm liên hệ tạo điều kiện, tạo cơ hội giúp cho mọi người trong gia đình cùng nhau chuyên cần bước theo Chúa Giêsu tìm đến cõi riêng tư, để tâm an định lắng nghe tiếng Chúa và tâm sự với Chúa, với quyết tâm mang ra thi hành ý Chúa trong đời sống gia đình và xã hội. Các giới, các tổ chức, các nhóm, cũng cần có điều kiện và cơ hội tĩnh tâm, cầu nguyện, trong bầu khí như thế.
3. Bước theo Chúa Giêsu xuống núi, cùng với Ngài đi vào cõi nhân sinh mang nặng những mối bận tâm và lo âu, với những nỗi đau buồn và hy vọng của con người, để học tập với Chúa đường lối yêu thương và phục vụ cho sự sống và sự thăng tiến con người, đồng thời để khi đối diện với những khó khăn thử thách, cùng những vấn đề nghiêm trọng trong cuộc sống xã hội hôm nay, ý thức làm theo Lời Chúa dạy: "Đừng sợ, hãy kiên trì cầu nguyện, không có gì là không thể đối với Thiên Chúa cùng các kẻ tin vào tình thương quyền năng của Thiên Chúa...".(x. Mc 9,14-29) Thông thường, khi con người đối diện với những nghịch cảnh, như mất mát, thì đau khổ và lo sợ, người thì phản ứng chống trả (như Phêrô), kẻ thì thỏa hiệp trục lợi (như Giuđa), kẻ khác thì bỏ cuộc (như 2 môn đệ về quê làng Êmau)..., không làm theo Lời Chúa dạy. Vì thế, công việc giáo dục đức tin cần đưa ánh sáng và sức sống của Lời Chúa vào trong suy nghĩ cùng hành động của con người, để họ ý thức và quyết tâm làm theo Lời Chúa dạy trong mọi tình cảnh thuận lợi cũng như bất trắc.
4. Bước theo Chúa Giêsu đến đồi Golgotha, năng đến với Ngài bên bàn thờ hiến tế, bên nhà tạm Chúa Thánh Thể thường xuyên hiện diện, để chiêm ngắm Chúa và học với Chúa yêu thương đến cùng, đến hiến thân, hiến cả mạng sống mình, vì sự sống mới cùng sự hợp nhất của gia đình nhân loại, đồng thời để lấy sức bước theo Chúa trên con đường bày tỏ một tình yêu thương không còn tình yêu nào lớn. Việc giáo dục đức tin đòi hỏi những người lo việc tổ chức cử hành Thánh Lễ, chầu Thánh Thể, tôn sùng Thánh Mẫu Maria cùng các thánh, ý thức vượt qua thói quen cùng khung nếp máy móc, tạo điều kiện cho mọi người tham dự vừa mở rộng lòng tin, vừa nâng cao tâm hồn trong bầu khí chan hòa sự an định cùng lòng từ bi nhân hậu. Đó là những điều kiện cần có để mọi người tham dự cảm nhận được sự hiện diện của Chúa Giêsu ở giữa họ, ban bình an cùng sức sống mới và tình yêu thương cho họ.
5. Bước theo Chúa Giêsu Phục Sinh lên núi cao đón nhận Chúa Thánh Thần là nguồn nước hằng sống, cùng xuống núi thông chia cho nhau hồng ân Thánh Thần, đề người người được Chúa Thánh Thần soi dẫn lòng tin, đánh động lòng mến, thúc đẩy lòng cậy, mở rộng lòng đạo. Thông thường lòng trí và tầm nhìn của con người bị thu hẹp, bị đóng khung trong nếp sống văn hóa của xã hội, của thời đại. Giáo dục đức tin là tạo điều kiện cho con người ý thức và quyết tâm cộng tác với Chúa Thánh Thần đổi mới lòng trí, mở rộng tầm nhìn của mình, trên con đường bước theo Chúa Giêsu đi đến nguồn sống mới. Kết. Lời Chúa và Chúa Thánh Thần là hai bàn tay Đấng Tạo Hóa dùng uốn nắn người cũ thành người mới theo hình mẫu Con Người Mới là Đức Giêsu Kitô. Hãy khiêm tốn tín thác tự đặt mình vào vòng tay của Thiên Chúa yêu thương tái tạo và đổi mới. Vai trò của Chúa Thánh Thần cùng với sự hợp tác với Ngài và với nhau mang tính quyết định trong việc Phúc Âm hóa đời sống. Vậy, trong việc giáo dục đức tin, hãy ý thức chung lòng chung sức tạo điều kiện cùng cơ hội cho mọi người hợp tác tích cực với Chúa và với nhau trong cộng đoàn, trong giáo xứ, trong giáo hạt, trong giáo phận. Cùng với lời cầu nguyện, đó là bí quyết giúp cho việc Phúc Âm hóa cũng như việc giáo dục đức tin mang lại hoa trái như lòng Chúa mong muốn và lòng người ước mong.
Kinh Năm Đức Tin (HĐGM Hoa Kỳ)
Lạy Thiên Chúa là Cha trên trời,
Nguyện xin Chúa tuôn đổ Thánh Thần / tác động Lời Chúa trong lòng con / khơi dậy lòng khát khao canh tân đức tin / và liên kết với Con Chúa là Đức Giêsu Kitô/ để con thật lòng tin tưởng và sống Tin Mừng của Người.
Xin Chúa mở lòng trí và ban ơn vững tin / để con có thể công bố Tin Mừng cho tất cả mọi người. Xin ban tràn đầy Thần Khí Chúa / giúp con mạnh dạn tiến bước và làm chứng Tin Mừng / bằng cả lời rao giảng và hành động / suốt mọi ngày trong đời sống con.
Những khi ngại ngùng / xin Chúa dạy cho con biết / ngoài con ra / ai sẽ là người loan báo Tin Mừng của Chúa? Nếu không thực hiện bây giờ / thì con còn chờ đến bao giờ? Và con sẽ công bố điều gì khác / nếu không phải là chân lý Tin Mừng của Chúa?
Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con / nhờ Chúa Thánh Thần / xin cho con biết lắng nghe lời mời gọi canh tân việc rao giảng Tin Mừng / để sống đức tin cách sâu xa / vững vàng công bố Tin Mừng / và dũng cảm làm chứng cho hồng ân cứu độ của Con Chúa / là Đức Giêsu Kitô, Đấng hằng sống và hiển trị cùng Chúa / trong sự hiệp nhất của Chúa Thánh Thần đến muôn thuở muôn đời. Amen
ƠN TOÀN XÁ, CÁC NHÀ THỜ VÀ THỜI GIAN VIẾNG TRONG GIÁO PHẬN ORANGE, CA TRONG NĂM ĐỨC TIN
On the day of the fiftieth anniversary of the solemn opening of Vatican Council II, Pope Benedict XVI decreed “the beginning of a Year especially dedicated to the profession of the true faith and its correct interpretation, through the reading of—or better still the pious meditation upon—the Acts of the Council and the articles of the Catechism of the Catholic Church." In order to foster that end, the Holy Father has offered the possibility of the faithful obtaining a plenary indulgence. Below are the local norms which carry out the Holy Father’s intentions.
1. Each time the faithful visit, in the course of a pilgrimage, a papal basilica, a cathedral church or a holy site designated by the local ordinary for the Year of Faith and there participate in a sacred celebration, or at least remain for a congruous period of time in prayer and pious meditation, concluding with the recitation of the Our Father, the Profession of Faith in any legitimate form, and invocations to the Blessed Virgin Mary and, depending on the circumstances, to the Holy Apostles and patron saints, they obtain a plenary indulgence.
PLACES OF PILGRIMAGE (CÁC NƠI VIẾNG)
Mission San Juan Capistrano
Holy Family Cathedral
Saint Boniface
Our Lady of Guadalupe, La Habra
Immaculate Heart of Mary
St. Vincent de Paul
2. Each time that, on the days designated by the local ordinary for the Year of Faith, in any sacred place, they participate in a solemn celebration of the Eucharist or the Liturgy of the Hours, adding thereto the Profession of Faith in any legitimate form, they obtain a plenary indulgence.
DAYS OF PILGRIMAGE (CÁC NGÀY VIẾNG)
December 10, 2012, Installation of the Fourth Bishop of Orange, Kevin Vann
February 13, 2013, Ash Wednesday
March 29, 2013, Good Friday
May 19, 2013, Pentecost
June 18, 2013, 37th Anniversary of the Establishment of the Diocese of Orange
August 15, 2013, Assumption of the Blessed Virgin Mary
November 24, 2013 Solemnity of Christ the King and Last Day of the Year of Faith